Chương 7

Cập nhật lúc: 17-07-2026
Lượt xem: 0

“Giờ chỉ còn thiếu mỗi việc lấy vợ.”

Nghe những lời nàykhông hiểu vì saota trằn trọc cả đêm không ngủ được, n.g.ự.c ngột ngạt khó chịu.

Tháng sáu, hoa đỗ quyên nở rộ, bé Mãn Mãn đã được gần tám tháng, vịn vào mép giường đứng rất vững vàng.

Bé chỉ biết gọi một từ duy nhất là “tỷ”.

Bé đã cai sữa, ăn cháo và thức ăn mềm, ta giữ lại v.ú nuôi để chăm sóc bé.

Mẹ Tống Tấn cử Ngụy bà bà đến nói rằng muốn quản gia, thân phận chủ mẫu quản gia đương nhiên là danh chính ngôn thuận.

Ta giao quyền quản gia ra, hỏi Ngụy bà bà  muốn đón bé Mãn Mãn về không, bà chỉ nói: “Phu nhân không đề cập,” rồi xong chuyện.

Ông nội muốn lên điền trang, nên ta đưa ông nội, bé Mãn Mãn và v.ú nuôi cùng đi.

Khi còn nhỏ, ta theo mẹ trồng rau, chỉ thấy rằng trên đời này không  thứ gì đáng tin cậy bằng đất đai, chỉ cần ta chăm chỉ, nó sẽ đền đáp ta.

Điền trang nuôi gà vịt, Mãn Mãn ngày nào cũng đòi đi xem, v.ú nuôi ôm không nổi, nếu bé biết chạy, chắc đã tự mình đuổi theo rồi.

Khoảng mười ngày sau, Tống Tấn đến.

Huynh ấy đến lúc hoàng hôn, ánh chiều tà phía chân trời, ta ngồi trong sân cầm quạt thẫn thờ.

Huynh ấy chỉ mặc một chiếc áo bào trắng mỏng, nét mặt thêm phần kiên nghị lạnh lùng.

“Văn Thanh.” Huynh ấy gọi ta.

Ta ngây ngốc nhìn huynh ấykhông biết đang nghĩ gì, nhất thời quên trả lời.

Huynh ấy đứng trước mặt ta, cúi xuống nhìnkhông hiểu sao ta lại cảm thấy chột dạkhông dám nhìn thẳng huynh ấy.

Đêm qua, ta mơ một giấc mộng, trong mộng ta và một người cùng nhau ân ái.

Áo cưới đỏ rực, vai rung động, những giọt mồ hôi chực rơi, cùng với đôi mắt dài đỏ thẫm của huynh ấy.

Khi tỉnh dậy, cổ ta đầy mồ hôi nhớp nháp, ta dùng tay nhẹ nhàng lau, lòng bàn tay ướt đẫm.

Hừ!

“Văn Thanh?” Huynh ấy lại gọi.

“À, sao chuynh lại đến đây?”

“Ta đói rồi, còn cơm không?”

Ta thở phào nhẹ nhõm, gật đầu rồi vào bếp.

Không hiểu vì sao mình lại mơ giấc mộng ấy, mà huynh ấy lại xuất hiện đúng lúc này.

Chúng ta ở điền trang đến cuối năm, huynh ấy thỉnh thoảng đến, ta tránh mặt, chẳng nói được mấy câu.

Qua năm mới, ta đã mười bảy, nên tránh hiềm nghi mới phải.

Ông nội đưa chúng ta về nhà, nói rằng sau năm mới ông sẽ đi lại nhiều, phải định hôn sự cho ta.

Việc này ông không yên tâm giao cho ai cả.

Trong lòng ta trống rỗng, nhưng cô nương nào mà chẳng phải lấy chồng?

Nhà cửa vẫn như cũ, ta bế bé Mãn Mãn đến tìm mẹ bé.

Bà ngồi xếp bằng trên giường, nghiêm chỉnh gảy bàn tính.

Thật sự khiến ta mở rộng tầm mắt, tiểu thư khuê các nghe thấy tiếng bạc còn thấy bẩn tai, nay lại  ngày này?

Nghe nói giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, mới mấy ngày, bà đã thay đổi sao?

Bà chưa từng nhìn ta bằng ánh mắt chính diện.

Ta đặt bé Mãn Mãn lên giường, bé đã biết đilại đứng dậy lao vào lòng ta, đôi mắt to nhìn mẹ bé, rồi ngước lên nhìn ta, gọi ta là ‘tỷ’.

“Bây giờ bà đã quản gia, bé Mãn Mãn ta sẽ giao lại.”

Không  lý nào muội muội lại nuôi ở viện của tỷ tỷ, ta cuối cùng cũng phải rời đi, bé nên học cách gần gũi với mẹ bé, còn tương lai lớn lên thành người thế nào, tất cả đều do bà dạy dỗ.

Bà nhìn bé Mãn Mãn, đưa tay mảnh khảnh gọi:

“Mãn Mãn, đến với mẹ nào.”

Khuôn mặt bà lại nở nụ cườita nhìn kỹ, bà dường như đã thay đổi, lại dường như không thay đổi.

Chỗ nào thay đổi chỗ nào không thay đổi cũng không nói rõ được.

Chương 11

Chỉ  một điều sẽ không bao giờ thay đổi, Mãn Mãn là con của bà ấy.

“Mãn Mãn, đi tìm mẹ đi.” Ta nhẹ nhàng đẩy bé con nhỏ đang dựa vào lòng ta.

Mẹ bé nhìn ta một cái không biểu cảm, rồi đưa tay đón lấy Mãn Mãn.

Ta nghĩ đến đây, ta và bà ấy sẽ không còn nhiều liên quan nữa.

“Nghe nói ông nội của cô đang tìm một gia đình cho cô.”

“Chuyện này không cần phiền phu nhân lo lắng.”

Ta cứng nhắc nói, trong lòng cảm thấy cực kỳ khó chịu vì ánh mắt im lặng nhưng khinh miệt của bà ấy.

“Hà! Thật là tốt, để người khác không nói rằng tangười mẹ kế này, khắc nghiệt với cô!”

Ta không còn lời gì để nói với bà ấy, sự khắc nghiệt  rất nhiều hình thức, không nhất thiết phải đánh đập hàng ngày.

Ta muốn quay người rời đi, nhưng bà ấy lại mở miệng:

“Lương của Tống Tấn đều đưa cho cô sao?”

Ta giật mình.

“Cô nhận lương của nó  thích hợp không?”

“Sau này sẽ không nữa.”

Ta bước ra cửa, trong nhà là tiếng khóc gọi ‘tỷ’ của Mãn Mãn.

Ngoài cửa là một trận tuyết lớn,  chút lạnh lẽo thê lương.

Bình thường ta rót rượu ấm cho ông nội, cũng thỉnh thoảng lén uống hai ngụm, chỉ  hôm nay, ta say rượu.

Ngồi dưới mái hiên cũng không cảm thấy lạnh, vào đời và ra đời, cũng chỉ là một khoảnh khắc mà thôi!

Mọi thứ đều không cần cưỡng cầu, cưỡng cầu không phải sai thì cũng là tổn thương, vậy thì cần gì phải làm?

Mọi thứ đều như giấc mộng đêm đó của ta, hoang đường ngắn ngủi, qua rồi thì qua thôi!

Không cần nhớ lại quá nhiều, ai mà không từng động lòng xuân? Ai mà không từng lo âu sầu não?

Bởi vì còn trẻ, nên càng đặc biệt trân trọng thôi!

Ông nội đặt một cái ghế đối diện ta, hỏi ta vì sao lại khóc?

Ta đưa tay sờ, thật sự là nước mắt!

Ta đã khóc sao? Chỉ là ta còn không tự biết.

“Ông nội, sau này đừng nói chuyện hôn sự của con nữa, chờ thêm một thời gian được không?” Ta nhìn ông nội, gió tuyết như che mờ mắt, ông nội chỉ là một mảng đen kịt.

“Con  người trong lòng rồi sao?”

“Ông nội, sách đều nói thích một người là điều vui nhất trên đời này, tại sao con lại không vui chút nào?”

“Chẳng lẽ là Tống Tấn?” Ông nội sờ sờ đỉnh đầu ta.