Chương 16

Cập nhật lúc: 17-07-2026
Lượt xem: 0

Huynh ấy dần khỏe lên trong nỗi lo lắng ngày càng lớn của ta.

Huynh ấy bị đánh, dường như không  ý định lên triều nữa.

Ta cùng Ngô thẩm tưới nước ở vườn sauhuynh ấy đứng nhìn.

Ta đọc sách dưới hiên, huynh ấy cũng đứng nhìn, thỉnh thoảng lại bình luận đôi câu.

Huynh ấy viết chữ vẽ tranh, ăn uống ngủ nghỉ, trong mắt ta thật sự quá rảnh rỗi.

Chương 23

Ta hỏi huynh ấy vì cớ gì mà bị đánh?

Huynh ấy cười nhẹ, nói rằng cầu xin Hoàng thượng một việc, nhưng Hoàng thượng không chấp thuận.

Ta nói không chấp thuận thì thôi, cớ sao lại phải đánh người?

Huynh ấy bảo rằng Hoàng thượng không chấp thuận, huynh ấy liền nói rằng làm quan không còn ý nghĩa, không làm cũng chẳng sao!

Ta nói Hoàng thượng thật là người  tính khí tốtvậy mà không đánh c.h.ế.t huynh ấy.

Huynh ấy lắc đầu cườita nhận ra một điều, dạo gần đây huynh ấy rất hay cười.

Huynh ấy hỏi ta việc xem mắt thế nào rồi? Có vừa ý không?

Ta nhìn huynh ấy không hiểu, huynh ấy từ đâu mà biết ta đang xem mắt, đã biết chuyện này thì chắc chắn cũng biết rằng kết quả cuối cùng đều không thành.

Cớ gì lại lấy chuyện này ra trêu chọc ta.

“Các chàng đều tuấn tú như Phan An, nhà cửa giàu ta phải chọn kỹ chứ.”

Ta nghiến răng đáp lại huynh ấy..

“Văn Thanh, đừng gả cho người khác.”

Góc sân  một cành mẫu đơn, đêm qua chỉ là một nụ hoa, không biết từ khi nào đã nở thành một bông hoa lớn như cái bát.

“Huynh nói gì?”

Ta quay đầu nhìn huynh ấy, thấy huynh ấy cúi đầu nhìn ta, khóe miệng mỉm cười, nhưng trong mắt lại đầy sóng gió.

“Đừng gả cho người khác, Văn Thanh, đừng gả cho người khác.”

Huynh ấy lặp lại hai lần.

Ta ngẩn ngơ nhìn người trước mặt, cái gì gọi là ‘đừng gả cho người khác’?

“Dù nàng không thích ta, cũng đừng gả cho người khác. Ta  thể làm tốt hơn, Văn Thanh, nàng thích người như thế nào cứ nói với tata sẽ học theo.”

Ta như bị sét đánh, tai ù lên một hồi vang dội.

Đây không phải là lời của Tống Tấn sẽ nóihuynh ấy là người cao ngạo lạnh lùng, sao lại  thể nói ra những lời như vậy?

Chắc chắn là ta nghe nhầm.

Là ta nghe nhầm.

Ta lùi lại vài bước, quay đầu chạy đi.

Sau này ta thường nghĩ, cả đời ta chưa từng làm việc gì mất mặt và nhục nhã hơn thế.

Thầm thương nhớ một người suốt bao năm, vậy mà khi chàng ấy thổ lộ với tata lại không  gan mà bỏ chạy.

Lẽ nào ta không nên tự tin mà đáp lại rằng “hiện tại chàng chính là người ta thích nhất”?

Ta mỗi ngày đều lo lắng, không yên lòng.

Ngay cả Đào Hoa nhi cũng nhận ra sự khác thường của ta, huống chi là những người khác.

Chỉ là họ nhìn ta muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng không hỏi ra miệng.

Trong lòng ta bực bội, đã vào thành hai lần, mỗi lần đứng ở cửa nhà chàng một hai giờ, nhưng không đủ can đảm để bước vào.

Trời đã tối đen, ta không muốn quay về, liền tìm một con thuyền nhỏ trên sông Biện, gọi một bình rượu, uống cạn rồi nằm trên thuyền.

Trăng khuyết mỏng manh, sao trên trời lại sáng lấp lánh.

Thuyền nương  lẽ đã gặp nhiều người như ta, chỉ hỏi ta  muốn thêm rượu không.

Ta lại gọi thêm một bình.

Dòng suối đọng mưa sớm, chim trên núi kêu trong mùa xuân còn dư âm.

Ta  một bầu rượu,  thể an ủi cuộc đời mệt nhọc.

“Ta cũng  một bầu rượu, đủ để an ủi cuộc đời mệt nhọc.”

Ta lẩm bẩm đọc.

“Tiểu thư  nỗi buồn gì không giải được? Nhìn kìa,  phải chàng trai đứng trên bờ kia đang tìm tiểu thư không?”

Thuyền nương chỉ về phía bờ, ta ngồi dậy nhìn theo.

Trên bờ quả nhiên  một chàng trai đứng đó, không rõ mặt mũi nhưng áo xanh vẫn như xưa.

Ta biết rõ đó là Tống Tấn.

Chương 24

Chàng đã theo ta từ khi nào?

Là khi ta do dự ở cửa nhà chàng sao?

Chúng ta cứ nhìn nhau như vậyta ngửa cổ uống cạn bình rượu, rồi ném bình xuống nước.

Bảo thuyền nương cập bờ.

Rượu làm kẻ nhát gan trở nên can đảm, ta đột nhiên không còn sợ hãi nữa.

Hôm nay ta thật sự say rồi, loạng choạng đi đến trước mặt chàng.

Người vẫn như cũ, chỉ là hôm nay, đã không còn là ngày xưa nữa.

“Văn Thanh, sao nàng lại uống say rồi?” Chàng thở dài nói.

Đúng, vì trong lòng bực bội, nên cố tình uống say. Không phải  câu nói rằng để quên đi nỗi buồn, chỉ  Đỗ Khang thôi sao?”

“Là chuyện gì khiến nàng bực bội?” Chàng hơi nhíu mày.

Ta không thích nhìn chàng nhíu mày, nhưng dường như lúc nào chàng cũng như vậy.

Ta đưa một ngón tay ấn vào giữa đôi mày của chàng.

“Đừng nhíu mày mãi, sẽ mau già lắm.”

Chàng đưa tay nắm lấy tay ta, giữ chặt trong lòng bàn tay, tay chàng ấm áp, không lạnh lẽo như con người chàng.

“Văn Thanh, tại sao nàng lại trốn chạy?”

“Tống Tấn, chàng nói chàng thích ta?” Ta nhìn chàng hỏi, không biết vì sao, mắt đầy nước mắt, chỉ cần chàng nói một câu mà ta không muốn nghe, chúng sẽ lập tức rơi xuống.

Đúngta thích nàng, Văn Thanh, nàng không biết, nàng là giấc mộng rực rỡ duy nhất trong cuộc đời nhạt nhẽo của ta, nàng là điều mà ta tìm mãi không được, là điều mà ta khắc khoải tìm kiếm.”

“Văn Thanh…”

Chàng cúi đầu nhìn tarất nghiêm túc.

Ta thỏa mãn, gật đầu, miệng cườikhóc rồi lại cười.

“Đừng khóc, Văn Thanh, đừng khócta biết ta không xứng với nàng, nhưng nàng là niềm riêng tư duy nhất của tata không thể buông bỏ.”

“Văn Thanh, đừng khóc.”

Chàng lúng túng lau những giọt nước mắt ngày càng nhiều của ta.

Có ngày nào đó, ta cũng  thể trở thành niềm riêng duy nhất của Tống Tấn.

Ta muốn biết tại saomuốn biết từ khi nào.

Chàng thở dài, ôm lấy ta vào lòng.

Chàng thực sự không còn là thiếu niên ngây thơ của ngày xưa, vai chàng rộng lớn,  thể gánh vác núi sông, là một nam nhân kiên định và tuấn tú.