Địa Ngục Trần Gian
Chương 9
—
Tầng 18 của Công ty Tìm Người An Tâm, có thể nói là xa hoa lòe loẹt. Vừa mở cửa lối thoát hiểm, dù chỗ chúng tôi đang đứng là góc khuất nhưng vẫn cảm nhận rõ sự phô trương của cái tầng này.
Đèn chùm lấp lánh đung đưa, kiểu trang trí giàu nứt vách nhưng quê mùa. Chỉ cần nhìn lướt qua đã thấy cái mùi ‘nhà giàu mới nổi’ phả vào mặt.
Đúng như Tiểu Lưu nói, hành lang tầng 18 không hề có camera giám sát. Hai bên là nhiều căn phòng khác nhau, có phòng bài trí y như phòng khách sạn, có phòng lại dùng kính đặc biệt làm tường. Có chỗ không có rèm, có chỗ lại treo thứ màn mỏng như voan.
Dù không thấy camera, tôi và Tiểu Lưu cũng không dám đi bừa. Anh ấy đi trước còn tôi theo sau, vừa đi chúng tôi vừa quan sát khắp nơi.
Camera siêu nhỏ trên tay áo tôi cũng yên lặng ghi lại mọi thứ.
Một vài phòng kính bên trong không có người, nhưng cũng có phòng có người. Ngay lúc tôi nghĩ mình sắp bị phát hiện thì Tiểu Lưu quay đầu, khẽ ‘suỵt’ một tiếng rồi nói: “Kính này là loại đặc chế, người ngoài nhìn thấy bên trong nhưng người bên trong không nhìn ra được.”
Loại kính quái quỷ gì vậy?
Nhưng rất nhanh, tôi đã hiểu tại sao phải dùng loại kính này. Trong một căn phòng kính phía trước, khá nhiều người đang đứng vây quanh.
Ở vị trí dễ nhìn nhất, trên màn hình chiếu lớn treo trần đang phát một đoạn clip bẩn thỉu không nỡ nhìn.
Đồng thời khiến tôi kinh hãi hơn, là nữ chính trong đoạn clip ấy đang đứng ngay cạnh màn chiếu. Cô ta không mặc quần áo, cả người như một con búp bê bị tước hết linh hồn, một món hàng bày ra cho người ta chọn lựa.
Theo nhịp của đoạn ghi hình, một gã đàn ông trung niên ăn mặc như giảng viên. Vừa nói gì đó với đám người xung quanh, vừa vung roi quất thẳng lên người cô.
Máu tươi lập tức trào ra, vẻ mặt tê liệt của cô cuối cùng cũng lộ ra chút đau đớn.
“Đó là hình phạt cho kẻ bỏ trốn.” Tiểu Lưu đứng bên cạnh tôi, giọng vô cùng khẽ: “Còn những tấm kính này, là để những người dùng tiền đổi lấy dục vọng đứng ở phía sau dễ bề ‘thưởng thức’.”
Các cô gái bị hành hạ này, nhất định hiểu rất rõ tác dụng của những tấm kính. Nhưng dù có hiểu thì bọn họ vẫn phải chấp nhận.
Tôi không dám nghĩ tiếp.
Chúng tôi không thể ở lại quá lâu nên tiếp tục đi về phía trước. Các phòng trước mặt lại chia thành hai dãy đối nhau, vẫn là kính trong suốt.
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi hoàn toàn chec lặng.
Hai dãy phòng kính đối diện nhau. Bên trong là giường và chăn màu trắng, số lượng tuy không nhiều nhưng chỉ cần thoáng nhìn. Thứ trắng bệch phủ kín tầm mắt ấy cùng sự đối xứng cứng nhắc khiến nơi này vừa giống nhà giam, lại vừa giống tổ ong.
Đúng vậy. Nhìn quần thể phòng trước mặt, trong đầu tôi chỉ hiện lên một hình ảnh đó là cấu trúc bên trong của một tổ ong.
Rùng rợn đến mức nổi da gà.
Trong những căn phòng đó, cũng có không ít giường có người nằm hoặc ngồi. Tất cả đều là phụ nữ trẻ trung xinh đẹp, nhưng ánh mắt của họ giờ đây đều trống rỗng. Họ đồng loạt mặc loại quần áo giống hệt nhau, ngồi yên trên giường mà không nói một lời.
Chỉ cần thấy họ, tôi liền hiểu mục đích thật sự của Công ty Tìm Người An Tâm.
Lúc mới thấy căn phòng kính ban nãy, tôi còn tưởng công ty này chỉ là ‘trạm trung gian’. Chuyên dùng các cô gái mất tích để làm ‘dịch vụ xác thịt’ cho những kẻ trả tiền.
Nhưng giờ tôi mới biết, công ty này vừa là ‘sàn giao dịch’ vừa là ‘điểm tập kết’ cho những cô gái bị ‘bán đi’ và ‘bị làm cho mất tích’.
Toàn thân tôi run lên, tay chân hoàn toàn lạnh buốt.
Đáng sợ, thật sự quá đáng sợ…
Tầng 18.
Trên đầu những gia đình đang tuyệt vọng đi tìm con gái, là một ‘công ty từ thiện’ được họ đặt trọn niềm tin. Nhưng chính nó lại lợi dụng sự ‘tin tưởng’ ấy và chính hiểu biết của họ về con gái mình, để nhiều lần chuyển giao cùng mua bán những cô gái mất tích.
Tầng 1 và tầng 18, chỉ chênh nhau 17 tầng. Nhưng những bậc cha mẹ, những người thân đang chạy đôn chạy đáo tìm ‘trái tim ruột thịt’ của mình lại không biết rằng. Đứa con gái họ tìm kiếm đến rã rời, thực ra đang ở cùng một tòa nhà với họ.
Ngay trong cái nơi mang cái tên khiến người ta ‘yên tâm’ là Công ty Tìm Người An Tâm, lại không hề yên ổn hay bảo vệ người yếu thế chút nào.
Địa ngục lẽ ra phải ở dưới chân, là thứ mơ hồ hư ảo. Vậy mà giờ đây, địa ngục lại rõ ràng tồn tại ngay bên cạnh chúng ta.
Chỉ cách nhân gian… mười tám tầng lầu.
11.
Tin nhắn dượng gửi đến chỉ vỏn vẹn mấy chữ: 【Tiểu Tiểu, người đứng tên pháp lý của Công ty Tìm Người An Tâm… chính là bạn trai con, Lương Tuyên.】
Rời khỏi Công ty Tìm Người An Tâm hôm đó, tối đến tôi mơ thấy ác mộng. Bừng tỉnh khỏi giấc mơ, toàn thân tôi đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Những cô gái bị khống chế, bị ‘làm cho biến mất’ và người phụ nữ bị giam cầm mấy ngày nay vẫn luôn xuất hiện trong giấc mơ của tôi.
Tôi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.
Tối nay về nhà, tôi đã nhắn cho Lương Tuyên và hỏi anh mai có rảnh không. Hiếm khi tôi được nghỉ phép, muốn đi dạo một chút.
Nhưng mai là ngày trong tuần, Lương Tuyên sao có thể rảnh được?
Theo những gì tôi biết, anh ta vẫn ‘đi làm’ ở một công ty nào đó và tôi còn từng đến tận nơi để xem.
Bọn họ đúng là diễn cũng ra dáng lắm.
Quả nhiên, anh nhắn lại: 【Tiểu Tiểu, mai anh phải đi làm. Buổi tối anh bù cho em nhé?】
Tôi mỉm cười, đáp: 【Ừ, đến lúc đó rồi tính.】
Anh ta không biết, ngày mai tôi đâu có định đi dạo. Tôi chỉ muốn xem anh ta có thật sự không ở nhà hay không.
Vì tôi quyết định sẽ quay lại nhà Lương Tuyên một lần nữa.
Tôi chuẩn bị găng tay trong suốt, phong bì giấy thoáng khí và tăm bông. Theo như những gì trò chuyện gần đây thì bố Lương Tuyên đang đi công tác phải mấy ngày nữa mới về, còn Lương Niệm thì giờ này không ở nhà.
Mật mã cửa nhà họ Lương. Hôm Lương Niệm về, lúc cô ta nhập mật mã, tôi tuy quay lưng lại nhưng điện thoại bật camera.
Vậy nên tôi đã quay lại được mật mã cửa nhà họ.
Khi tôi nhập mật mã và cửa mở ra, tôi nghe rõ ràng giọng của Lương Tuyên vang lên trong nhà. May mà lúc mở cửa tôi đã cố tình làm thật nhẹ.
Vào nhà rồi, giữa cửa chính và phòng ngủ còn cách một đoạn. Tôi nhanh chóng trốn sau rèm cửa phòng khách.
Rèm rất dày, nhưng tôi vẫn nghe rõ tiếng thở dồn dập và nhịp tim của chính mình.
Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ, nếu bị phát hiện…
Nếu chỉ có một mình Lương Tuyên, tôi còn có thể xử lý được. Tôi tự trấn an bản thân rằng anh ta chẳng học qua võ vẽ gì, trước đây tôi còn suốt ngày ép Lương Tuyên tập thể dục nhưng toàn bị anh ta lấy lý do sức khỏe kém để từ chối.
…
Tiếng bước chân ngày càng gần. Ngoài giọng của Lương Tuyên, còn có giọng của một người phụ nữ.
“Em nói này ông chủ, trên điện thoại anh vẫn để hình bạn gái làm hình nền à? Bạn gái anh biết anh có nhiều tình nhân thế này không?” Giọng nữ cười nhẹ.
Giọng nam thì quá quen thuộc, đó là giọng của Lương Tuyên: “Tình nhân? Các người chẳng phải chỉ muốn làm giao dịch với tôi sao? Cô tưởng tôi không biết à? Lưu Doanh, lần trước cô bỏ trốn nên suýt bị đánh chec. Tôi không cứu thì giờ cô còn sống chắc?”
“Lương tổng, anh còn chẳng khách sáo với bố anh như vậy. Anh cứu tôi, thật sự chỉ vì cái thân xác này thôi đúng không?”
“Lưu Doanh, lo thân cô trước đi. Nếu còn lần sau, tôi không nhúng tay nữa đâu.” Lương Tuyên nói với giọng nghe đầy ghê tởm.
“Cha con các người, rốt cuộc cũng chỉ xem chúng tôi là đồ chơi. Ông bố thì không ra gì, anh cũng chẳng tốt đẹp hơn.”
Tiếng quần áo cọ xát.
“Thế nên tôi mới cứu cô.” Lương Tuyên cũng bật cười.
“Anh không sợ bị bạn gái phát hiện à?” Lưu Doanh bật cười trêu đùa.
“Cô ấy? Cô ấy sao biết được? Tôi đã lắp camera cho bạn gái yêu của tôi rồi.” Giọng anh ta tràn đầy đắc ý: “Cô ấy làm gì, tôi nắm rõ từng ly từng tí.”
Ngay lúc này, một giọng quen thuộc khác vang lên: “Anh, sao hai người còn chưa đi? Bố về rồi, đang tìm anh đấy.”
Là tiếng của Lương Niệm.
Tiếp đó là tiếng của Lưu Doanh: “Trong phòng tối om thế này, để tôi kéo rèm ra.”
Tiếng bước chân ngày càng gần, tôi không ngờ cô ta sẽ đi về phía này.
Một chọi ba… Tôi có thắng nổi không?
Tôi nuốt nước bọt, đôi tay kia đang từ từ chạm đến ngay trên đầu tôi.
Cô ta chạm vào rèm, lớp rèm mỏng bên ngoài bị kéo sang và người phụ nữ đó đối diện thẳng với ánh mắt tôi.
Cả hai đều sững sờ, bàng hoàng. Hàng loạt cảm xúc lướt qua mắt cô ta.
Tôi đứng yên, không dám nhúc nhích. Cô ta trông rất quen, giống ai đó nhưng tôi chưa nhớ ra được.
Lưu Doanh ngẩn ra vài giây, rồi thu ánh mắt lại. Điều khiến tôi hoàn toàn bất ngờ là cô ta nhẹ nhàng kéo rèm lại, rồi quay người đi.
Như thể chưa từng nhìn thấy tôi.
Lương Tuyên thấy vậy thì ngạc nhiên hỏi: “Lưu Doanh, sao không kéo rèm?”
“Ban ngày sáng trưng thế này, bị người ngoài nhìn vào thì khó nói lắm.” Lưu Doanh bình thản đáp: “Hơn nữa, nhà các người tiếng tăm cũng chẳng tốt đẹp gì.”
Tôi nghe tiếng Lương Niệm cười khẩy: “Chuẩn ghê! Anh, đều là do anh với bố làm ra cả. À đúng rồi, đi trước nhớ mang đồ ăn cho con điên kia đấy. Sáng nay chưa cho nó ăn, lỡ chec đói ra thì phiền.”
“Thật là rắc rối.” Lương Tuyên lạnh giọng: “Lưu Doanh, cô mang cơm vào cho nó đi. Tôi chẳng muốn nhìn mặt.”
“Con điên không nhà, toàn nói nhảm… nhìn phát ớn.” Lương Niệm thở dài.
Lương Tuyên cười lạnh: “Hơn mười năm rồi, đêm nào chẳng ngủ như heo còn kêu sợ?”
“Anh nói cái gì?”
Hai anh em liền cãi nhau, điều này trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ thân thiết khi xuất hiện trước mặt tôi.
(Hết Chương 9)