Địa Ngục Trần Gian
Chương 10
Lưu Doanh mang cơm vào, lát sau đi ra. Tôi nhìn qua lớp rèm thấy thấp thoáng thấy bóng dáng cô ta tùy tiện ném chìa khóa lên sofa, sau đó cả ba cùng rời khỏi nhà.
Lúc ấy, tôi chợt nhớ lời cảnh sát Tiểu Lưu từng nói. Anh ta họ Lưu và Lưu Doanh cũng cùng họ.
Chị gái Tiểu Lưu bị mất tích và canh giữ nghiêm ngặt, từng liều chec truyền tin ra ngoài. Không lẽ chính là cô ấy?
Tim tôi giật thót một cái. Nếu không trải qua chuyện này, với tính cách thông minh cùng cứng cỏi của Lưu Doanh, cô ấy hẳn đã tỏa sáng ở lĩnh vực nào đó rồi.
Nhưng giờ đây, cô ấy đã trở thành đồ chơi của nhà này.
Gia đình này bề ngoài nhã nhặn và lịch sự, nhưng ẩn sau đó lại là một gương mặt ghê tởm máu tanh đến buồn nôn.
Tôi run rẩy nhặt lấy chìa khóa Lưu Doanh cố ý để lại trên sofa, mở cánh cửa kho chứa đồ. Theo lối cũ đi sâu vào căn phòng đó.
Cửa vừa mở ra, tôi như từ địa ngục tối đen bước vào một địa ngục khác. Hôm nay, căn phòng nhỏ ấy còn không buồn kéo rèm.
Tôi bật đèn pin và ngay lập tức nghe thấy tiếng hét khàn đặc cùng hoảng loạn, đi kèm với đó là âm thanh bát đĩa vỡ.
Trong ánh sáng, người phụ nữ bị giam cầm hoảng sợ lùi sát vào góc tường. Thức ăn đổ tràn trên tay và chân cô.
Một mùi nồng gắt yếu ớt lan trong không khí, cô ấy đã sợ đến mức mất kiểm soát. Trên người cô ấy vẫn mặc bộ quần áo hôm trước, đầu cúi thấp và người run bần bật.
Nước mắt tôi cứ thế rơi xuống.
Vừa rồi Lương Niệm nói gì, là ‘Con điên không nhà’. Nhưng làm gì có ai không cha không mẹ đâu cơ chứ, làm gì có ai trên đời này không thuộc về ai cả.
Tôi tức đến run người, nước mắt nóng hổi rơi không ngừng. Nhưng tôi không quên mục đích tới đây ngày hôm nay, tôi đeo găng và nhẹ nhàng tiến đến gần cô. Từ từ kẹp vài sợi tóc dính trên quần áo vào phong bì giấy thoáng khí.
Sau đó dùng tăm bông lấy mẫu ở những vết thương hở dính máu trên da cô, tất cả đều được cất vào phong bì. Tôi muốn tìm lại người thân cho cô ấy.
“Đừng sợ.” Tôi tháo găng tay, khẽ phủ tay mình lên đôi tay đang run liên hồi của cô. Cố truyền chút hơi ấm vào thân thể lạnh toát ấy.
Không hiểu sao, cô không hét nữa.
Ngay lúc đó, tôi thấy nước mắt đang thi nhau rơi xuống gương mặt cô.
Tôi nghẹn giọng, thì thầm:
“Chị đừng sợ, tôi sẽ đưa chị ra khỏi đây!”
“Rất nhanh thôi, tôi sẽ tìm được gia đình của chị. Chị sẽ không phải ở lại nơi này nữa, chị cứ yên tâm.”
12.
Ngày có kết quả giám định DNA, dượng đang ngồi ở nhà cùng chúng tôi bàn về những manh mối mới.
“Tiêu Tiêu, chuyện này có lẽ còn phải nhờ con giúp.” Dượng nghiêm túc nói:
“Chúng ta cần một cơ hội, nhân lúc cả nhà họ Lương hoàn toàn không cảnh giác mà đồng loạt ập vào công ty của bọn chúng. Một mẻ hốt gọn tất cả!”
“Cái trung tâm môi giới An Tâm đã lừa vô số gia đình có con gái mất tích kia, thực chất là do người của Lương Thông Tài đứng sau điều hành. Cả nhà họ Lương, từ chỗ xuất thân làm nghề trang trí nội thất.”
“Họ bắt đầu bước chân vào buôn bán phụ nữ, làm giao dịch xác thịt. Để che mắt, bọn chúng mới lần lượt thành lập công ty bất động sản và Công ty Tìm Người An Tâm như bây giờ.”
“Bên trên đã nắm đủ chứng cứ, nhưng vụ án này dính líu đến quá nhiều người. Tuyệt đối không thể đánh rắn động cỏ.”
Tôi suy nghĩ lời dượng, dần hiểu ra chút gì đó: “Dượng… ý dượng là…”
Mẹ tôi cũng đang ngồi nghe, giờ phút này bà cũng đã hiểu và chậm rãi nói: “Em rể, ý em là muốn mượn chuyện của Tiêu Tiêu và Lương Tuyên để làm điệu hổ ly sơn?”
Dượng gật đầu, có hơi lúng túng: “Chị à, chuyện này bọn em cũng đã bàn với nhau. Cách làm này là tốt nhất, nhưng nếu Tiêu Tiêu hay hai người không đồng ý thì bọn em sẽ nghĩ cách khác.”
Còn chưa đợi tôi lên tiếng, mẹ đã nặng giọng: “Sao lại không đồng ý được? Với bọn tội phạm buôn người, chị thực sự…”
Từng chữ từng chữ, bà nghiến răng mà nói. Đến cuối cùng thì bật khóc nức nở: “Em gái của chị… chị còn không biết nó đang ở đâu… nhưng, nhưng mà…”
Ba tôi nãy giờ vẫn im lặng, thấy vậy liền khẽ ôm vai mẹ an ủi: “Không sao đâu, em gái nhất định sẽ không sao.”
Tôi quay sang nhìn dượng: “Dượng, con cũng đồng ý! Loại người này, phải chịu trừng phạt thích đáng.”
Dượng gật đầu. Đang định từ từ nói kế hoạch cụ thể cho chúng tôi, thì chuông điện thoại bên người tôi vang lên.
Tôi lấy điện thoại ra, liếc tên người gọi là cảnh sát Tiểu Lưu.
“Chắc là có kết quả DNA của chị ấy có rồi.” Tôi nói một tiếng với mọi người, rồi bấm nghe.
“Tiêu Tiêu, kết quả giám định DNA mà cô gửi đã có rồi. Bố ruột của cô gái ấy từng được lấy mẫu DNA nên kết quả cho ra khá nhanh.” Giọng của tiểu Lưu vang lên trong điện thoại.
Nghe đến đây, tim tôi giật thót một cái: “Vậy… tên của cô ấy là…”
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, rồi chậm rãi nói: “Bố ruột của cô ấy tên là Hà Thanh Nghĩa.”
Bên tai tôi như có tiếng gì đó nổ tung, tay cầm điện thoại bắt đầu run lên.
Hà Thanh Nghĩa, đó là tên ông ngoại của tôi. Trước mắt tôi mờ đi, ngón tay run rẩy nhấn mở loa ngoài. Ba mẹ tôi và dượng ngồi ở đối diện, nhìn thấy sắc mặt tôi trắng bệch thì đã hiểu có chuyện không ổn. Không ai nói gì chỉ lặng im nhìn tôi, ánh mắt rối bời.
“Tiêu Tiêu?” Không thấy tôi đáp lời, tiểu Lưu phải gọi mấy lần.
Tôi nuốt nước bọt, lại mở mắt ra: “Tiểu Lưu, bên anh có tra được tên cô gái ấy không?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi nhẹ giọng đọc ra một cái tên: “Hà Lâm.”
Hà Thanh Nghĩa… Hà Lâm.
Đây chính là dì út của tôi, người đã mất tích suốt mười chín năm trời. Trong đầu tôi lập tức hiện lại hình ảnh người phụ nữ bị giam cầm hôm đó.
Trong ký ức của tôi hình bóng dì đã sớm nhòe đi, chỉ còn sót lại chút ấn tượng về mùi hương dịu dàng trên người dì. Còn trong những bức ảnh lưu lại, dì có dáng người thon thả và khuôn mặt đẹp như hoa đào.
Tuổi xuân, xinh đẹp.
Dì Hà Lâm năm đó 21 tuổi, đang ở giai đoạn rực rỡ nhất của đời người. Lần gặp lại này, dì đã bị hành hạ đến mức già nua tiều tụy, kể cả đứa cháu gái dì từng nâng niu hay người dì từng yêu và thề nguyện… đều không thể nhận ra nổi.
Năm ấy, dì Hà Lâm là ‘nữ thần khoa múa’. Cha mẹ vẫn còn, chị gái cùng anh rể hòa thuận, bản thân tương lai trước mắt sáng rỡ, bên cạnh lại có một người bạn trai yêu nhau bao năm.
…
Mười chín năm trôi qua.
Những dấu vết trên mặt, trên người dì. Không phải dấu vết tự nhiên của năm tháng, mà là vết tích của bạo hành đánh đập do con người tạo ra.
Gương mặt từng ‘như hoa đào’ ấy, bị vô số vết sẹo hành hạ đến biến dạng. Dáng người mềm mại uyển chuyển ngày nào, giờ như một miếng bọt biển bị vắt kiệt tới mức dúm dó và méo mó.
Nhưng đáng sợ nhất vẫn là trái tim hiền lành của dì.
Quẫn bách, điên dại, tinh thần sụp đổ… Trong mười chín năm mất tích đó, dì rốt cuộc đã phải chịu bao nhiêu tra tấn không bằng con người?
Mặt tôi không biết đã ướt đẫm từ lúc nào.
“Hà Lâm!” Mẹ tôi nghe đến đây thì toàn thân run bắn, suýt nữa ngất đi.
Ba tôi vội đỡ lấy bà. Mẹ mở mắt ra rồi bật khóc nức nở: “Em gái của tôi! Tiểu Lâm của tôi! Sao con bé lại thành ra thế này… sao lại thế này được!”
Bọn họ cũng đã xem những bức ảnh đó. Dượng thì như hóa đá, ánh mắt của chú trống rỗng, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.
Tôi lau nước mắt, vội nói lời cảm ơn với Tiểu Lưu rồi cúp máy. Đúng lúc đó, dượng bất ngờ đứng bật dậy và đi thẳng vào bếp.
Tôi và ba nhìn nhau, lập tức hiểu dượng định làm gì.
“Dượng!”
“Em rể!”
Trên lưỡi dao sáng loáng là một giọt, hai giọt, rồi không biết bao nhiêu giọt nước mắt.
Môi Dịch Thanh run run, nhưng tay cầm dao lại nắm rất vững: “Tôi phải đi giec cả nhà họ Lương.”
“Tôi phải giec… phải giec lũ khốn đó.” Giọng của chú đã không còn bình tĩnh được nữa.
Hà Lâm của anh, người con gái anh yêu. Mười chín năm trước, vẫn là cô gái như một bông hoa.
Cô xinh đẹp, hiền lành, lạc quan, tươi sáng.
Anh chưa từng kể với ai rằng ngày đó là Hà Lâm theo đuổi anh trước. Nữ thần khoa múa mà bao người ngưỡng mộ, lại giống như một cô gái nhỏ, khuôn mặt đỏ bừng bừng tỏ tình với anh:
“Dịch Thanh, em thích anh lâu lắm rồi… Không phải chỉ thích cái dáng anh mặc cảnh phục đâu…”
“Các anh công an là để bảo vệ kẻ yếu, bảo vệ nhân dân. Nhưng mà, nếu anh đồng ý… Sau này anh có thể… Bảo vệ cả em luôn được không?”
Bảo vệ kẻ yếu, bảo vệ nhân dân. Và bảo vệ Hà Lâm.
Mười chín năm trước, khi anh giải cứu những người phụ nữ bị bán lên núi, Hà Lâm đã hỏi anh: “Anh có chịu cưới em không?”
Không ai nhìn thấy, khi ấy mặt anh đỏ đến không chịu nổi.
Anh đã trả lời thế nào?
Anh nói: “Tiểu Lâm này, bây giờ anh đang làm nhiệm vụ giải cứu phụ nữ. Em đợi anh một chút, đợi anh về rồi… anh sẽ cho em một câu trả lời đàng hoàng.”
Tại sao anh lại nói như vậy chứ? Dịch Thanh của mười chín năm trước, tại sao lại nói như vậy?!
Anh chỉ muốn đợi khi nhiệm vụ kết thúc, sẽ cầu hôn cô một cách thật đẹp. Nhưng anh không thể ngờ, chính ý nghĩ ấy lại biến thành cơn ác mộng đeo bám suốt mười chín năm sau này.
Mỗi lần nhớ lại, là mỗi lần tim anh đau đến rơi nước mắt. Anh chưa bao giờ được gặp lại Hà Lâm, sau cuộc điện thoại cuối cùng ấy.
Đã không còn Hà Lâm nữa, anh đã không bảo vệ được người yêu của mình. Thế giới của Dịch Thanh, từ ngày đó rơi thẳng xuống một vực sâu đen tối.
(Hết Chương 10)