Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Địa Ngục Trần Gian

Chương 8



“Không, Tiêu Tiêu…” Chú lắc đầu, rồi lại khẽ gật.

 

Bao năm bôn ba đã khiến mái tóc dượng xen lẫn hai màu, nhưng ánh mắt của chú vẫn sáng như ngày đầu: “Chỉ là khi nhìn người phụ nữ này, dượng cứ thấy quen. Dượng sợ cô ấy là người cũ.”

 

Mười chín năm trước, khi còn là một chàng trai trẻ. Dịch Thanh điên cuồng tìm kiếm người yêu mất tích của mình, chú lật tung buồng điện thoại rồi dọn đến sống ngay tại nơi đó… Chỗ mà cô gái ấy đã gọi cho chú lần cuối.

 

Khi mặt trời lên cao, nước mắt Dịch Thanh lại rơi không ngừng. chú nghĩ khi mình đang liều mạng đi cứu lấy hy vọng cho những gia đình khác, thì hy vọng cả đời anh muốn nắm tay đi hết quãng đường có lẽ đã tan biến mất rồi.

 

Nhưng cho dù là chín năm, mười chín năm, hay cả quãng đời còn lại. Dù phải bước chân khắp năm sông bốn biển, chú cũng muốn được thấy lại mặt trời của mình.

 

 

Thấy lại hy vọng của mình một lần.

 

Cô gái ấy rõ ràng mới chỉ nửa tiếng trước còn đứng trong buồng điện thoại, gọi cho chú cuộc gọi cuối cùng.

 

Cô nói: “Dịch Thanh, em đồng ý đi hết đời này với anh!”

 

Cô ngại ngùng và dịu dàng cười: “Vậy sau khi anh làm xong nhiệm vụ lần này, anh có chịu quay về cưới em không?”

 

10.

 

Kế hoạch đến Công ty Tìm Người An Tâm, tôi đã nói cho Ninh Song Song biết. Dù tôi không kể hết đầu đuôi, Song Song vẫn hiểu ý mà gật đầu: “Không biết cậu định làm gì. Nhưng Tiêu Tiêu à, nhớ giữ an toàn đấy!”

 

Tôi tựa đầu lên vai cô ấy, cười nhạt: “Yên tâm, đến lúc cần thì nhớ che chắn cho tớ nhé!”

 

Song Song hừ một tiếng, dùng ngón tay chọc nhẹ vào má tôi.

 

 

Chỉ là khi chúng tôi đến ‘Công ty Tìm Người An Tâm’, điều bất ngờ là bọn họ rất nhanh đã đồng ý phỏng vấn.

 

Khoảnh khắc họ nói ‘được’, tôi liền biết loại phỏng vấn này chắc chắn họ đã gặp quá nhiều lần.

Những nhân viên có kinh nghiệm sẽ tuyệt đối không hé ra bất kỳ manh mối nào liên quan đến các cô gái mất tích.

 

Nếu vậy, buổi phỏng vấn này chẳng phải trở nên vô nghĩa sao. Ngay lúc tôi còn đang nghĩ cách, thì đại sảnh công ty đột nhiên náo loạn.

 

Một người phụ nữ ăn mặc giản dị đang quỳ rạp dưới đất khóc đến đứt hơi, bà ấy luôn miệng mắng chửi. Bên cạnh là một người đàn ông có lẽ là chồng của bà, vừa lau nước mắt vừa cố kéo bà dậy.

 

“Công ty các người nhất định có vấn đề! Tôi vừa mới tìm lại được con gái mình, nghĩ nhờ các người giúp đỡ và chỉ kể với các người thôi, vậy mà khi tôi quay lại thì con bé đã mất tích rồi!

Tôi chỉ nói cho các người, chỉ nói với các người thôi! Nhất định là các người báo tin cho bọn người xấu, mau trả con gái lại cho tôi!” Bà ấy vừa khóc vừa gào, giọng nói khàn đặc:

 

“Nếu không phải tại các người, con gái tôi sao có thể mất tích lại! Sao có thể biến mất lần nữa!”

 

“Công ty lừa đảo! Toàn lừa đảo!”

 

Trái ngược với dáng vẻ rối loạn của họ, nhân viên công ty vẫn bình tĩnh đến lạnh người. Anh ta giống như đã quá quen với cảnh này, chỉ nhã nhặn giải thích với mọi người xung quanh:

 

“Vị phu nhân này không chịu trả phí tìm người, lại tự ý hành động khiến đối tượng cảnh giác. Giờ thì quay sang đổ lỗi cho chúng tôi.”

 

“Mọi người cũng biết, công ty chúng tôi không đặt nặng lợi nhuận và phí thu đã rất thấp rồi.

Không ngờ vẫn có người tới quậy như thế này.”

 

Anh ta bất lực lắc đầu: “Công ty Tìm Người An Tâm của chúng tôi, chỉ mong giúp những cô gái mất tích trở về với gia đình.”

 

Có người xung quanh gật gù hưởng ứng, bảo vệ nhanh chóng chạy đến định đưa đôi vợ chồng ấy ra ngoài.

 

Nhưng người phụ nữ kia nào chịu đi. Bà ấy khóc đến đứt hơi, mắng cả mười tám đời tổ tông công ty này.

 

Thấy vậy, tôi liếc sang nhân viên công ty. Gương mặt anh ta lúc này vẫn ung dung như không, tôi lập tức quyết định lợi dụng lúc hỗn loạn mà lẻn vào trong tìm manh mối.

 

Tôi thì thầm báo lại kế hoạch cho Song Song, rồi len lén hòa vào đám đông đang đi về phía thang máy. Đồng thời tôi mở chia sẻ vị trí thời gian thực trong điện thoại, người nhận là Ninh Song Song.

 

Công ty này mỗi ngày người ra vào đều rất đông, mặt lạ thì càng nhiều nên tôi đứng lẫn trong đám người bước vào thang máy cũng không ai nghi ngờ.

 

Thang máy tổng cộng 18 tầng, nhưng chỉ có đèn từ tầng 1 đến 17. Nút tầng 18 hoàn toàn tối.

 

Trong đám người này, không một ai bấm tầng 18. Có lẽ thứ họ cố che giấu nằm trên tầng đó.

 

Tôi giả vờ điềm nhiên, bấm tầng 17.

 

Thang máy mở ra, khá nhiều người xuống tầng này. Tôi cố tình đi chậm lại để lọt vào cuối hàng, sau đó ngẩng đầu quan sát bốn phía.

 

Trên đầu có vài camera, nhưng không nhiều. Tôi bước vào góc chec của tầm quan sát, đặt tay lên mép cửa và nhẹ nhàng đẩy mở cửa lối thoát hiểm.

 

Sau khi vào trong, tôi khẽ khép cửa lại.

 

Đúng như dự đoán, thang máy không đến được tầng 18 nhưng lối thoát hiểm lại dẫn thẳng lên. Bên trong hiếm khi có người lui tới, vài bóng đèn vàng lập lòe chiếu lên tường trắng một màu ảm đạm đáng sợ.

 

Do cấu trúc thông gió, bên trong còn rất lạnh khiến tôi khẽ rùng mình. Bậc thang xi măng kéo dài lên trên, tôi cố gắng nhón chân đi từng bước để giảm hết mức tiếng động. Nhưng trong không gian trống không này, dù tôi có nhẹ nhàng thế nào thì bước chân vẫn phát ra những tiếng động nhỏ.

 

Ngay cả hơi thở của tôi cũng phải ép xuống thật mỏng.

 

Đi qua khúc cua, tôi lên tới bậc cuối nhưng ngay lập tức tôi phát hiện cửa tầng 18 đã bị khóa. Một chiếc khóa nặng nề khóa chặt cánh cửa.

 

Tôi nhíu mày, dùng tay thử lay nhẹ khiến phát ra tiếng ‘cạch cạch’.

 

Đúng lúc ấy từ phía sau tôi, nơi tôi vừa bước lên đột nhiên vang lên tiếng ‘cạch… cạch… cạch…’ rất khẽ.

 

 

Tôi đứng bất động trước cửa, thậm chí không dám thở mạnh. Rõ ràng tôi không di chuyển, vậy tiếng động đó từ đâu ra?

 

Dưới ánh đèn vàng mờ mờ, tường trắng trải dài. Tôi quay đầu lại mà thiếu chút nữa nghẹt thở.

 

Có người khác ở đây sao?

 

Tôi nhón từng bước, tiến về phía khúc cua. Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

 

Tôi siết chặt nắm đấm và hạ thấp người, giờ đây chỉ nghe tiếng tim đập dồn dập. Từng nhịp như đập thẳng lên cổ họng.

 

“Cạch…”

 

“Cạch…”

 

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, tôi siết chặt nắm tay và nhắm thẳng về hướng tiếng động mà vung tay xuống.

 

“BỐP!” Một tiếng nặng nề vang lên, là tiếng cú đấm bị bàn tay ai đó chặn lại giữa chừng.

 

Người kia phản ứng rất nhanh, nâng tay đỡ trọn cú đấm của tôi. Tôi lập tức phản ứng mà vung nắm đấm còn lại tới.

 

“Hừ, khoan đã. Đừng đánh, tôi là người của thầy Dịch!” Người ở đối diện vội nói nhỏ.

 

Thầy Dịch?

 

Nắm đấm của tôi khựng lại trên không. Thấy vậy, người đàn ông kia thở phào như trút gánh nặng: “Thầy Dịch —Dịch Thanh. Tôi biết cô là cháu gái chú ấy, đúng không?”

 

Tôi lạnh giọng: “Anh biết bằng cách nào?”

 

“Thầy của tôi, tức là chồng của dì cô bảo tôi đến hỗ trợ và tìm xem có manh mối nào không.” Anh ta nhỏ giọng nói tiếp: “Cô không tin thì kiểm tra tin nhắn đi, cô hành động nhanh quá đấy! Tưởng chỉ phỏng vấn thôi chứ? Tôi thấy cô lẻn vào lối thoát hiểm mà hết hồn, gan cũng to thật.”

 

Anh ta mặc đồ thường, đội một chiếc mũ lưỡi trai, khuôn mặt thanh tú và đeo kính trông hiền lành. Nhưng từ lực tay chặn cú đấm của tôi vừa rồi, tôi biết rõ người này không đơn giản.

 

Tôi rút điện thoại ra nhìn, nhưng hoàn toàn giật mình: “Không có tín hiệu…”

 

Người kia mặt không đổi sắc, chỉ bình tĩnh nói: “Bình thường thôi, vì đây là tầng 18 mà.”

 

Anh ta như chợt nhớ ra điều gì, kéo áo khoác ra và thò tay vào túi trong cùng lấy ra một tấm thẻ.

 

Là thẻ cảnh sát, hơn nữa còn là cảnh sát hình sự. Tôi đã từng thấy thẻ ngành của dượng, nên dĩ nhiên không thể nhầm.

 

Anh ta mỉm cười trêu tôi: “Giờ thì yên tâm hơn chưa?”

 

“Tôi xin lỗi.” Tôi rút nắm tay lại.

 

“Không sao, cô cứ gọi tôi là Tiểu Lưu là được. À, cái này cho cô!” Tiểu Lưu lại thò tay vào túi áo, cẩn thận kẹp một thứ gì đó lên cổ tay áo tôi.

 

Thứ này trông rất quen.

 

“Camera siêu nhỏ?” Tôi ngạc nhiên hỏi.

 

“Loại này chuyên dụng, nó không dây nhưng vẫn quay được. Cô không định chỉ dựa vào điện thoại chứ?” Tiểu Lưu nói.

 

Tôi cau mày liếc lên ổ khóa cửa tầng 18: “Cửa thoát hiểm tầng 18 bị khóa rồi.”

Anh bật cười, giơ thứ đang cầm trong tay lên trước mặt tôi: “Trên núi cũng có đường lên, tôi có ‘cao chiêu’ riêng.”

 

Đó là một chiếc chìa khóa.

 

“Vụ án này tôi cũng đang theo. Vấn đề của Công ty Tìm Người An Tâm, tôi đã nghi từ lâu, chỉ không ngờ lại để cô và thầy Dịch đi trước một bước.” Tiểu Lưu bất đắc dĩ thở dài: “Chỉ cần cứu được người là được. Hôm nay không thể hành động lớn, chúng ta chỉ có thể lén xem có manh mối gì.”

 

Anh mở cửa lối thoát hiểm, quay đầu nói khẽ:

 

“Công ty Tìm Người An Tâm cũng không lắp quá nhiều camera, nhất là khu lối đi tầng 18. Nhưng trong các phòng thì khác, chúng ta cứ quan sát kỹ từ hành lang trước đã.”

 

“Đúng rồi, lúc nãy tôi đã nhờ người nhà nạn nhân quấy rối ở dưới sảnh, tầng 18 cũng điều không ít người xuống. Bây giờ lên là lúc an toàn nhất, nhưng chúng ta cũng phải nhanh vì dù người nhà có gây rối đánh lạc hướng thì cũng không được lâu ở đây đâu.”

 

“Ra là anh làm,” tôi không nhịn được hỏi: “Anh là dân chuyên nghiệp, tại sao lại chịu đi cùng tôi? Với lại, anh biết nhiều quá đấy.”

 

“Cú đấm vừa rồi của cô, còn không chuyên nghiệp à?” Tiểu Lưu nhếch môi cười khổ: “Chưa nói với cô, chị gái tôi cũng là một trong những cô gái mất tích. Chỉ là chị liều mạng gửi được tin ra ngoài, tôi mới biết.”

 

“Chị bị canh rất chặt. Nghe nói trên đường đến nhà ông chủ, canh phòng lỏng hơn một chút nên chị mới có cơ hội gửi tin đi.”

 

Tôi im lặng một lúc rồi khẽ nói: “Tôi xin lỗi.”

 

“Không sao, lần này tôi nhất định sẽ cứu được chị.” Tiểu Lưu khẽ đấm lên vai tôi một cái: “Đi thôi.”

(Hết Chương 8)


Bình luận

Loading...