Địa Ngục Trần Gian
Chương 7
Lúc đó, dì của tôi đã có một người bạn trai quen nhiều năm. Chú ấy là sinh viên trường Cảnh sát, vừa tốt nghiệp đã làm công an.
Ngày dì mất tích, chính là ngày chú ấy bị cử đi vùng xa giải cứu những người phụ nữ bị bắt cóc.
Đã mười chín năm trôi qua.
Vì sự mất tích của dì út, chú ấy vẫn luôn tự trách suốt mười chín năm trời. Chú rời ngành từ khi còn rất trẻ, một mình đi khắp nơi trong nước. Chỉ cần xuất hiện một manh mối nào liên quan đến phụ nữ mất tích hay bắt cóc, chú sẽ lập tức đi điều tra.
Cho đến tận bây giờ. Tuy dì tôi và chú chưa kết hôn, nhưng gia đình tôi sớm đã coi chú như chồng của dì.
Tôi quay sang hỏi mẹ: “Mẹ, dạo này dượng có liên lạc với mẹ không?”
“Dượng con hả? Mấy hôm trước vừa từ vùng núi về rồi, nhưng bận quá nên chưa ghé qua. À, nếu tiện thì con chọn ngày đem ít đồ ăn sang cho dượng đi.” Mẹ vừa gọt hoa quả vừa nói.
Tôi gật đầu, nhìn vào tài liệu trên điện thoại: “Được, con vừa hay có chuyện cần hỏi dượng.”
9.
Nơi dì út mất tích năm đó cũng chính là manh mối cuối cùng về dì.
Đó từng là một buồng điện thoại do dân trong làng tự dựng. Trước khi mất tích, dì đã đứng trong buồng điện thoại ấy gọi cho dượng tôi cuộc điện thoại cuối cùng.
Sau khi dì biến mất, dượng đem toàn bộ tiền tích cóp ra mua lại cái buồng điện thoại cũ nát đó. Rồi dựng thêm một căn nhà ngay bên cạnh và cứ thế ở đó suốt mười chín năm.
Tôi có chìa khóa dự phòng nhà dượng, chỉ là rất ít khi đến.
Bởi dượng thường xuyên vắng nhà. Bao nhiêu năm qua, gần như toàn bộ thời gian chú đều dành cho việc giải cứu nạn nhân bị buôn người.
Dượng từng vào núi sâu, cũng từng đến những vùng quê hẻo lánh. Có lúc bị dân làng đánh và bị thương, số phụ nữ chú cứu được thì đếm không xuể… Nhưng trong số những số phận khổ sở đó, mãi vẫn không có người mà chú chờ suốt nửa đời.
Dượng tôi tên là Dịch Thanh, may mắn là lần này tôi gõ cửa thì dượng đang có nhà.
Thấy tôi, chú vui mừng nói: “Tiêu Tiêu, sao hôm nay lại qua đây? Cũng không nói trước một tiếng, dượng còn định ra ngoài mua gì ngon cho con ăn.”
“Dượng thay số liên tục, con có muốn tìm cũng không tìm được.” Tôi bất đắc dĩ thở dài, đưa túi đồ trong tay qua: “Đây là mấy món mẹ con nấu, bảo con mang qua cho dượng.”
“Cảm ơn con.” Dịch Thanh cười: “Dượng nhận một nhiệm vụ, một hai năm nay đành phải thường xuyên đổi số.”
Chuyện chi tiết chú không nói, nhưng tôi hiểu. Hôm nay ngoài việc mang đồ ăn đến, tôi còn có chuyện cần hỏi.
Tôi mở điện thoại, lấy ra bức ảnh đang được ẩn trong album: “Dượng, dượng xem giúp con. Trong những người mất tích mà dượng gặp suốt bao năm qua, có ai giống người này không?”
Trên màn hình hiện lên bức ảnh người phụ nữ bị giam cầm trong nhà Lương Tuyên hôm đó.
Dù là Dịch Thanh, khi nhìn bức ảnh này cũng không kìm được mà nhíu chặt mày. Chú chăm chú nhìn, cứ cảm thấy quen quen nhưng vì khuôn mặt người phụ nữ ấy quá gầy gò và vàng vọt, đôi mắt đờ đẫn vô thần như chẳng còn chút sinh khí.
Trán và má chi chít vết thương to nhỏ, có chỗ còn rỉ máu. Chỗ đã đóng vảy thì dày đặc đến mức hoàn toàn che lấp những đường nét vốn có.
Môi trường xung quanh bẩn thỉu cùng xích sắt rỉ đỏ. Một người phụ nữ trải qua loại tra tấn này, thường chẳng khác nào đã chec đi một lần. Bao nhiêu hồi ức tươi đẹp cùng hạnh phúc, đều bị thứ dơ bẩn này phủ lên một lớp bùn đen không tài nào nhìn ra được dáng vẻ ngày xưa.
Nắm tay của dượng khẽ siết lại, giọng chú run run:
“Gương mặt bị phá nát thế này, dượng không dám chắc đã từng gặp trong số những người bị mất tích hay chưa.”
“Nhưng không biết sao nữa… Tiêu Tiêu, dượng luôn thấy người này rất quen mắt!”
Không hiểu vì sao trong lòng chú đột nhiên thắt lại, đau đến cay mắt: “Tiêu Tiêu, bức ảnh này con chụp ở đâu vậy? Dù là dượng, dù dượng đã trải qua từng ấy năm cũng ít khi thấy phụ nữ bị hành hạ đến mức này.”
Ngón tay ông run rẩy phóng to màn hình. Những sợi xích quấn chặt cổ, cổ tay, cổ chân, để lại vô số vết bầm đỏ đan xen: “Tiêu Tiêu, con nhìn những vết này đi. Có chỗ xanh có chỗ đỏ, đủ biết thời gian bị trói đã rất lâu rồi… Đồ khốn nạn, đúng là một lũ khốn nạn.”
Cho dù đã từng đối diện ngoài đời thật, bây giờ nhìn lại ảnh ngực tôi vẫn đau nhói.
“Dượng, đây là người con phát hiện trong nhà Lương Tuyên.” Trầm mặc một lúc, tôi chậm rãi kể lại đầu đuôi mọi chuyện.
Sắc mặt của Dịch Thanh càng lúc càng nặng nề.
“Còn nữa, con còn phát hiện một chuyện khác.” Tôi tìm trong đống tài liệu, đưa một tờ giấy sang cho chú: “Dượng, dượng có biết Công ty Tìm người An Tâm không?”
Chú thoáng sững người lại như đang nhớ ra gì đó, chỉ hỏi: “Biết, sao con lại nhắc đến công ty đó?”
“Đại diện pháp nhân của An Tâm là một người tên Lương Tuyên.” Tôi dừng lại một nhịp rồi nói tiếp:
“Mà bạn trai con cũng tên là Lương Tuyên, con đã thử tra cứu thông tin nhưng tư liệu về người đại diện quá ít. Con không thể xác định liệu đó có phải là bạn trai con hay không.”
“Tuy nhiên, Lương Tuyên từng lắp camera siêu nhỏ để theo dõi con.”
Nghe đến đây thì chú đã giận đến mức đập mạnh tay xuống bàn, môi cũng run lên: “Thằng khốn nạn đó! Dượng quanh năm không ở A thị, một năm về chẳng được mấy lần. Dượng chỉ biết con có bạn trai, chứ không ngờ lại là loại người như thế.”
Chú chợt nhớ ra điều gì, vội hỏi: “Tiêu Tiêu, con còn nhớ cha của bạn trai con tên là gì không?”
Tôi kéo dượng ngồi xuống, ngẫm nghĩ: “Cái này… con không nhớ rõ, hình như là Lương… Thông… gì đó…”
Dượng rút điện thoại, gõ vài cái thật nhanh rồi đưa cho tôi xem: “Người này, có phải ông ta không?”
Trong ảnh là một người đàn ông mặc vest, làn da ngăm và cười trông rất hòa nhã.
Tôi gật đầu: “Đúng là ông ấy, cha của Lương Tuyên.”
“Lương Thông Tài.” Dịch Thanh nhắc lại cái tên, rồi thở dài một hơi. Ông cúi xuống mở tủ khóa, lấy ra một xấp tài liệu đặt trước mặt tôi:
“Tiêu Tiêu, con xem đi.”
“Những năm gần đây dượng hay phải đổi số điện thoại, phần lớn là vì ông ta.”
“Từ rất lâu trước rồi, cấp trên đã chú ý đến Lương Thông Tài. Nhưng người này rất xảo quyệt, lại có một ‘đặc điểm’ là hắn không thích lắp camera. Chỉ ở những nơi cực kỳ quan trọng hắn mới dùng, vì vậy bộ phận kỹ thuật rất khó lần ra dấu vết từ phía mạng.”
“Những năm qua, trong lúc dượng hỗ trợ giải cứu phụ nữ bị buôn bán cũng thu thập được nhiều thông tin có liên quan đến hắn. Phần lớn các cô gái mất tích đều từng thuê nhà, hoặc làm việc trong các bất động sản đứng tên hắn hoặc công ty vệ tinh.”
Dượng chỉ xuống bức ảnh trong tập tài liệu: “Con xem, tên công ty môi giới này.”
“Trung tâm Môi giới Nhà đất An Tâm.” Trong đầu tôi lập tức hiện lên cái tên Công ty Tìm người An Tâm.
“Nhưng dượng dù sao cũng đã rời ngành nên lực bất tòng tâm, chỉ có thể cố gắng gom góp những tư liệu liên quan. Cấp trên đã có nghi ngờ, nhưng muốn ‘gom một mẻ’ thì cần chứng cứ vững chắc hơn nữa.”
Dịch Thanh chậm rãi nói: “Nếu không lầm thì công ty Tìm người An Tâm, cũng là chiêu bài của Lương Thông Tài. Còn người đại diện tên Lương Tuyên, rất có khả năng chính là bạn trai con.”
Nói đến đây, dượng như chợt nghĩ ra: “Tiêu Tiêu, con đã mang ảnh đến hỏi dượng tức là vẫn chưa báo cảnh sát đúng không?”
“Dạ chưa, lúc đó tình hình căng thẳng với lại…” Tôi nói chậm lại: “Trước đó trong khu, có một đứa nhỏ nói với con rằng Lương Tuyên từng dẫn rất nhiều cô gái khác về nhà. Con nghĩ mấy cô ấy cũng có thể là nạn nhân, nếu hôm đó con báo cảnh sát ngay thì e là sẽ ‘đả thảo kinh xà’.”
Chú gật đầu: “May mà con nghĩ được xa như vậy, nhưng chuyện này không thể kéo dài nữa. Người phụ nữ trong ảnh là một bằng chứng rất quan trọng, dượng có thể dựa vào đó xin lệnh khám xét.”
“Dượng, con không rành nghiệp vụ của mọi người. Nhưng những cô gái mất tích đó, thật sự đều có dính tới nhà họ Lương sao?”
Dượng khẽ thở dài, xoa đầu tôi:
“Tiêu Tiêu, phía sau chuyện nhà họ Lương có quá nhiều thế lực. Đó cũng là lý do bao năm nay công an vẫn chưa động đến được bọn chúng.”
“Đã từng có cảnh sát xin được lệnh khám, nhưng lùng sục từ trên xuống dưới công ty bất động sản của Lương Thông Tài vẫn không thấy gì.”
“Dượng dạo này cũng đang định ghé cái trung tâm môi giới An Tâm đó một chuyến, không ngờ hôm nay con lại đến.”
Tôi nghĩ một chút, rồi nói với giọng nghiêm túc: “Dượng, con muốn đến Công ty Tìm người An Tâm xem thử. Nếu công ty này có liên quan đến Lương Thông Tài, nhất định sẽ có manh mối.”
“Công ty này dượng có nghe qua. Nhưng vì đám thân nhân người mất tích rất tin tưởng họ, nên cấp trên chưa đặc biệt chú ý. E là lúc mới thành lập, người đại diện chưa phải là Lương Tuyên. Nếu không, bên phụ trách vụ án đã sớm phát hiện trùng tên rồi. Có lẽ một tới hai năm trở lại đây, thấy phía cảnh sát buông lỏng cảnh giác nên Lương Thông Tài mới đổi người đại diện.” Dượng nhìn tôi, tỏ vẻ hơi do dự: “Chỉ là… Tiêu Tiêu à, nếu hai bên thật sự có liên hệ thì việc con đi tiếp cận sẽ rất nguy hiểm.”
“Dượng yên tâm, con sẽ cẩn thận! Hơn nữa con là phóng viên báo, công ty này không phải rất thích khoác áo ‘từ thiện’ sao?” Tôi mỉm cười: “Phỏng vấn chính quy, bề ngoài chẳng có lý do gì để từ chối.”
Nghĩ cũng buồn cười.
Nếu là một doanh nghiệp bình thường, ai lại phải vội vã dán cái mác ‘từ thiện’ lên người?
Đa phần chỉ là lớp vỏ che đậy mà thôi.
…
Tôi thật lòng mong rằng, những cô gái mất tích đó có thể sớm ngày trở về nhà và trở lại vòng tay cha mẹ.
Không cản được tôi, dượng cúi đầu như đang suy nghĩ gì đó rồi lại ngẩng lên mà dè dặt hỏi: “Tiêu Tiêu, bức ảnh đó con cho dượng xem lại lần nữa được không?”
Tôi hơi khựng lại, nhưng vẫn mở điện thoại ra và tìm ảnh: “Dượng, dượng thấy quen sao?”
(Hết Chương 7)