Địa Ngục Trần Gian
Chương 6
Đợi tôi ngồi xuống sofa, Lương Niệm liền đi vào phòng ngủ thay đồ. Còn Lương Tuyên thì ngồi xổm trước router, cúi đầu kiểm tra.
Nhìn bóng lưng của anh ta, nắm tay từ nãy đến giờ của tôi mới dần thả lỏng… Giờ đây, lòng bàn tay của tôi đã ướt sũng.
Tôi ngẩng đầu lên, chạm ngay ánh ‘mắt’ tròn xoe của con gấu trúc treo trên tường.
Đúng vậy, trước khi vào căn phòng nhỏ tôi đã mở ứng dụng dò camera trên điện thoại. Sau khi phát hiện có tín hiệu camera, tôi định đứng dậy lấy chiếc máy ảnh nhiệt hồng ngoại đã mua trước đó từ trong túi ra.
Nhưng đúng khoảnh khắc vừa bật máy, tôi lập tức phát hiện có gì đó không ổn. Bên cạnh chiếc túi, con gấu trúc nhỏ… hiện lên đỏ rực trên màn hình máy ảnh nhiệt.
Móc gấu trúc là đồ bông mềm, bên trong không có pin sao lại xuất hiện trên thiết bị hồng ngoại?
Chiếc máy ảnh này là thứ tôi mua ngay sau khi phát hiện camera trong lọ tinh dầu. Ngoài những camera rõ ràng dễ thấy, còn rất nhiều loại camera siêu nhỏ ẩn mình. Nếu chúng hoạt động liên tục, máy ảnh nhiệt có thể phát hiện nguồn nhiệt bất thường.
Lọ tinh dầu lần trước bị vỡ, lúc đó tôi chưa có máy ảnh nhiệt. Nhưng Song Song đã giúp tôi lục tung cả căn hộ rồi.
Lần này từ phản ứng của Lương Tuyên, anh ta hoàn toàn không giống như đã biết tôi phát hiện ra camera. Vì thế tôi suy đoán, camera trong gấu trúc không kết nối về căn hộ của tôi mà kết nối với mạng nhà họ Lương.
Cho nên tôi lập tức rút dây router.
Không lâu sau đó, có lẽ vì tín hiệu camera bị ngắt nên lúc tôi vẫn còn trong phòng tối phía sau cửa ngầm Lương Tuyên đã gọi điện tới.
Nhưng tôi không bắt máy, chờ chụp xong hết hình làm chứng và đóng cửa lại. Tôi mới rời khỏi căn hộ này.
Anh ta dùng camera trong lọ tinh dầu để rình trộm đời tư của tôi, dùng camera giấu trong gấu trúc để nắm bắt hành tung của tôi. Đây tuyệt đối không còn là ‘chút ít tính kiểm soát’ nữa.
Lương Tuyên… rốt cuộc anh sợ tôi biết bí mật của mình đến mức nào?
Hóa ra tôi chưa bao giờ thật sự hiểu nổi người bạn trai này, cảm giác lạnh sống lưng chạy khắp cơ thể của tôi.
Những camera ẩn quanh tôi, người phụ nữ bị xích nhốt sau cánh cửa ngầm… Toàn thân tôi lạnh buốt, như rơi vào hầm băng.
Căn hộ cao cấp mà một tuần trước tôi còn thấy vừa tinh tế vừa đẹp đẽ, lúc này trong mắt tôi chẳng khác nào địa ngục mang hình dáng một căn nhà.
Tiễn bạn gái xong, Lương Tuyên xoay người ngả lưng xuống ghế sofa. Lương Niệm từ trong bếp ló đầu ra càu nhàu: “Anh! Sao lại bắt em rửa chén nữa?!”
Anh ta thờ ơ nhìn khung chat trên điện thoại: “Em không ngoan một chút, lỡ dọa Tiêu Tiêu bỏ chạy thì sao?”
“Có phải em đang hẹn hò với chị ấy đâu mà em phải lấy lòng…”
“Lương Niệm, anh nói cho em biết! Đừng có làm hỏng chuyện của anh.” Giọng Lương Tuyên trầm xuống: “Nhà Hà Tiêu điều kiện rất tốt, chưa kể đó quan hệ lại rộng. Cưới được cô ấy, lợi ích cho anh sẽ nhận được rất nhiều. Nhưng cô ấy vốn tính đa nghi, anh phải theo đuổi ba năm thì cô ấy mới chịu đồng ý. Cái danh ‘em chồng’ này, em còn muốn giữ thì bớt làm cô ấy khó chịu lại đi.”
Lương Niệm hừ một tiếng: “Em còn chưa đủ ngoan à? Chắc chị ấy chỉ thấy em là cô em gái ngây thơ đáng yêu thôi.”
Nói đến đây, chính cô ta cũng thấy buồn cười.
“Đừng cười nữa. Bưng cơm cho con điên đó đi.” Lương Tuyên hừ lạnh một tiếng rồi nói.
“Phiền phức chec đi được. Bố giữ bà ta lại làm gì chứ? Bao nhiêu năm rồi, chơi chưa chán sao…” Lương Niệm tỏ vẻ không vui.
“Câm miệng!” Lương Tuyên quát khẽ: “Tường có tai, mấy lời này mà em cũng dám nói.”
Lương Niệm đành ngậm miệng, bực bội nhưng vẫn ngoan ngoãn bưng bát cơm vào căn phòng nhỏ.
Người phụ nữ trong phòng vẫn ngơ ngẩn ngồi đó, lúc này đang ôm một chiếc gối trước ngực lắc qua lắc lại. Cô ta cúi đầu, tóc tai rối bù, giọng khàn khàn rên rẩm những âm thanh mơ hồ.
Lúc thì gọi ‘bảo bối’, lúc lại lẩm bẩm ‘Tiêu Tiêu’.
Không biết đó là tên của ai.
Người phụ nữ bị xích trói ấy ôm chặt chiếc gối, cứ như đang ôm một đứa bé yếu ớt: “Đau… Bảo bối, con là bảo bối à? Ồ, không phải… là Tiêu Tiêu, là Tiêu Tiêu ngoan của dì… Dì thương… Bảo bối, mẹ… đừng khóc nữa, dì thương con… dì thương Tiêu Tiêu…”
8.
Khi bước ra khỏi nhà Lương Tuyên, hai chân tôi mềm nhũn. Trên quai túi của tôi, con gấu trúc nhỏ ấy vẫn còn đang đong đưa.
Tôi rất muốn ném nó đi, vứt càng xa càng tốt. Nhưng tôi biết, ít nhất lúc này thì không thể. Bây giờ, bất kỳ vật chứng nào cũng có thể trở thành bằng chứng quan trọng.
Hơn nữa, trong nhà Lương Tuyên còn có một người phụ nữ bị giam cầm.
Tuy tôi không biết cô ấy là ai, đến từ đâu. Nhưng nhìn thái độ che giấu của Lương Tuyên và bố anh ta, chuyện này tuyệt đối không hề đơn giản.
Cũng chính lúc này, tôi nhớ lại người mẹ ruột mà Lương Tuyên luôn né tránh không dám nhắc tới.
Anh ta luôn nói mẹ mất sớm.
Năm nay chúng tôi đều 23 tuổi. Còn người phụ nữ trong phòng kia mặt mũi lem luốc, người gầy tóp lại và tiều tụy đến mức khó phân đoán tuổi.
Nhưng cô ấy già hơn mẹ tôi rất nhiều. Không chỉ già ở vẻ bề ngoài mà còn là sự tàn tạ từ khí chất, từ từng cử chỉ khiến tuổi thật của cô ấy càng khó đoán.
Vậy người phụ nữ ấy có thể là mẹ ruột của Lương Tuyên không?
Nếu đúng là vậy, tại sao họ lại đối xử với cô ấy như thế?
Ngay lúc ấy, điện thoại tôi đồng thời rung lên hai lần.
Một tin từ Lương Tuyên: 【Tiêu Tiêu, em quên mang lọ tinh dầu về rồi!】
Và một tin từ Tiểu Triệu ở tòa soạn: 【Tôi gửi tài liệu về các cô gái mất tích vào email của cậu rồi nhé.】
Tôi trả lời Tiểu Triệu trước rồi mở khung chat của Lương Tuyên, vừa nhìn thấy câu đó tôi lại bật cười lạnh.
Tinh dầu?
Tôi thấy anh ta là muốn tôi mang về camera thì đúng hơn đấy!
Tôi mở email, quả nhiên là cả một đống tư liệu Tiểu Triệu gửi đến. Tôi không quay về căn hộ mà đi thẳng về nhà ba mẹ.
Mẹ thấy tôi về sớm thì ngạc nhiên hỏi: “Sao về sớm vậy? Không đi chơi với Tuyên Tuyên và em gái nó à?”
Tôi ngồi dựa vào sofa xem tài liệu, chỉ đáp hờ hững: “Không có gì để chơi.”
“Con dạo này lạ lắm đó! Tiêu Tiêu, con với Tuyên Tuyên cãi nhau hả?” Thấy thái độ của tôi như vậy, mẹ tôi lo lắng hỏi.
“Không ạ.” Tôi nghiêm túc trả lời: “Có vài chuyện con chưa thể nói bây giờ. Nhưng mẹ và ba à, nếu Lương Tuyên có hẹn gặp riêng hai người hoặc đến tìm. Hai người nhất định phải báo con trước.”
Thấy tôi có vẻ căng thẳng, mẹ không hỏi thêm mà chỉ gật đầu: “Được rồi, chuyện của con thì con tự quyết.”
Tài liệu Tiểu Triệu gửi gồm chủ yếu là thông tin gia đình của các cô gái mất tích, do chính người nhà đăng tải để tìm kiếm. Ngoài ra còn có một phần rất nhỏ là thông tin về ‘Công ty Tìm người An Tâm’.
20 tuổi, 22 tuổi, 23 tuổi… Đây toàn là những cô gái trẻ như tôi. Có người còn đang học đại học, có người thì vừa tốt nghiệp và đang tìm việc.
Trong số họ, được chia thành hai nhóm:
Nhóm 1, mất tích hoàn toàn và công an đã lập án.
Nhóm 2, ‘mất tích mà như không mất tích’ đúng như Tiểu Triệu nói. Liên lạc gián đoạn, nhưng thỉnh thoảng gia đình vẫn nhận được tin nhắn hoặc ghi âm của chính họ nên rất khó lập án điều tra.
Nhóm 1 phần lớn là các cô gái quê nghèo, học hành gian khó. Phải đi làm thêm nhiều nơi nên rất dễ xảy ra nguy hiểm vì môi trường phức tạp.
Nhóm 2 thì phần nhiều có điều kiện tốt hơn, họ vừa tốt nghiệp. Tương lai rộng mở, đang ở giai đoạn đẹp đẽ nhất của cuộc đời.
Không khó để tưởng tượng rằng, nhiều người trong số họ đã rơi vào con đường bị bắt cóc hay buôn bán. Nhưng người phụ nữ bị giam trong nhà Lương Tuyên, nhìn tuổi tác rõ ràng không nằm trong danh sách này.
Tôi tiếp tục lật từng trang.
Trong bối cảnh đó, ‘Công ty Tìm người An Tâm’ đã ra đời.
Mục tiêu của họ là ‘tìm người’, nhưng tỷ lệ tìm được gần như là 0. Vì chi phí rẻ, nên nhiều gia đình vẫn tìm tới xem như đó là một tia hy vọng.
Phí rất thấp, kết quả thường rất kém… Một công ty như vậy, tồn tại vì ‘từ thiện’ thật sự sao?
Tôi lướt tới cuối tài liệu. Chuẩn bị đóng lại thì tôi thấy phần cuối của tờ giới thiệu, nơi ghi tên đại diện pháp nhân của công ty.
Một cái tên… mà tôi không thể quen thuộc hơn: Lương Tuyên.
Tôi ngây người mất một lúc, phóng to trang giấy để nhìn kỹ lần nữa. Ở mục ‘đại diện pháp nhân’ rõ ràng viết hai chữ Lương Tuyên.
‘Công ty Tìm người An Tâm’ và ‘Lương Tuyên”. Hai cái tên vốn chẳng hề liên quan gì tới nhau, giờ lại đồng thời xuất hiện trong tài liệu về những cô gái bị ‘mất tích’.
Lẽ nào người đại diện chính là bạn trai tôi, anh chưa từng nhắc đến chuyện này với tôi.
Tôi không biết tại sao, dù chưa thể khẳng định đó chính là anh, nhưng linh cảm của tôi cực kỳ xấu.
Người phụ nữ bị giam giữ và cả những cô gái mất tích, bây giờ lại là công ty tìm người. Giữa họ rốt cuộc có mối liên hệ gì.
Đúng lúc đó, tôi chợt nhớ đến một người. Người đó đã quá quen thuộc với những vụ mất tích và buôn người.
Ông bà ngoại tôi có hai cô con gái.
Con gái lớn là mẹ tôi, bà lấy bố tôi khi ấy chỉ là một chàng thanh niên nghèo sang nước ngoài làm việc.
Con gái út là dì của tôi. Dì lúc đó đang học được năm thứ hai thì đột ngột mất tích, tung tích hoàn toàn mơ hồ.
Nỗi đau ấy khiến ông ngoại vốn bệnh tim không chịu nổi, chẳng bao lâu thì qua đời. Bà ngoại kiên trì thêm một năm, rồi cũng đi theo ông.
Trải qua biến cố gia đình to lớn ấy, mẹ không chịu nổi cảnh sống ở nước ngoài nữa. Huống hồ dì út lúc đó vẫn mất tích và chưa tìm được, nên ba mẹ đưa tôi khi đó còn rất nhỏ quay về A thị.
Sau khi bình ổn trở lại, gia đình tôi đã dùng hết mọi quan hệ để tìm dì út. Nhưng thời ấy camera chưa phổ biến, nhất là dì mất tích tại vùng ngoại ô hẻo lánh. Những manh mối khi ấy ít đến đáng thương.
(Hết Chương 6)