Địa Ngục Trần Gian
Chương 5
…
TV đổi kênh liên tục, nhưng tôi không nghe thấy tiếng đập tường như lần trước.
Cho đến khi kênh chuyển đến chương trình múa, ngay khoảnh khắc âm nhạc du dương lan khắp phòng… Tiếng đập cửa lại vang lên.
Một lần, rồi lại một lần.
Một tiếng… rồi một tiếng, nối tiếp nhau.
Âm nhạc êm ái, thân hình mềm mại của vũ công trên TV và tiếng đập trầm nặng như đập thẳng vào lồng ngực người ta.
Ba âm thanh ấy, quái dị mà hòa vào nhau trong căn phòng này. Tôi siết chặt điều khiển trong tay, ánh mắt dừng ở chiếc router dưới TV.
Tôi mở cánh cửa ấy ra.
Trong phòng không có đèn. Tôi bật đèn pin trên điện thoại, chiếu cẩn thận từng góc.
Căn phòng rất nhỏ.
Đúng như Lương Tuyên nói, trong phòng xây một bồn tắm. Mùi tanh nồng nặc bốc ra từ đó, không gian chật hẹp cùng tối tăm khiến tôi cảm thấy ngột ngạt.
Rõ ràng tiếng động phát ra từ đây, nhưng khi tôi nhìn quanh thì lại không thấy một ai. Ánh sáng từ phòng khách hắt vào, như một dải sáng duy nhất giữa bóng tối… Một con đường nhỏ dẫn ra ngoài.
Tôi bịt mũi, đưa đèn pin hướng về phía bồn nước.
Trong bồn là một mặt nước đầy… tóc.
Nếu chỉ ngửi mùi thì tôi còn chịu được. Nhưng khi ánh sáng chiếu xuống mặt nước, tôi suýt thì nôn tại chỗ.
Nước trong bồn đục vàng, tóc phụ nữ loang trên mặt nước. Phần lớn đều đã ố vàng thành từng búi, từng mảng.
Qua lớp nước và tóc, dưới ánh đèn pin tôi loáng thoáng thấy dưới đáy bồn: những mảng dịch vàng như bông vụ lẫn lộn bên dưới.
Tôi che miệng, hơi thở dồn dập. Bụng quặn cả lên, mồ hôi trên trán chảy xuống từng giọt.
Máu tươi, đây là từng mảng hòa vào nước. Còn chất thải, chính là thứ gây ra mùi hôi thối đến kinh người ấy.
Nuôi cá? Là ‘cá chec’ gây ra?
Làm sao có thể?
Tay tôi run lên khiến đèn pin lắc nhẹ, tôi di chuyển tia sáng sang góc khác. Bức tường trát xi măng bẩn thỉu, tương phản hoàn toàn với phòng khách sang trọng bên ngoài. Một tấm đệm rách nát lòi cả bông, bị vứt vào góc cùng với đủ loại đồ vật bừa bộn.
Chỗ này, từng có người ở?
Tiếng đập vẫn không ngừng. Tôi từ từ tiến đến góc tường, vừa chắn buồn nôn vừa đưa tay sờ dọc mặt tường thô ráp.
Đang lần theo tường thì, dưới lòng bàn tay tôi chạm phải một chỗ gồ lên rất nhỏ.
“Cạch” tiếng đập đột ngột dừng lại, có tiếng gì đó đang lùi nhanh về phía sau.
Rồi trước mặt, ánh sáng bất ngờ tràn ra khiến tôi phải nheo mắt.
Một cánh cửa ngầm mở ra. Ngay khoảnh khắc cửa hé, một mùi máu tanh dữ dội ập vào mặt.
Ánh sáng mạnh rọi vào.
“Ư!… Ư ư… Ư—!” Tiếng rên bị nghẹn ở cổ họng vang lên, tiếng của sinh vật nào đó bị bóp nghẹt như thú vật bị thương khi gặp nguy hiểm.
Tiếng cào, tiếng rít như móng tay cào bảng hay ghế kéo trên nền. Nó chói tai đến mức người ta muốn xé tai ra.
Cộng thêm mùi máu… Tôi nuốt nước bọt, nhét điện thoại vào túi và cẩn trọng bước vào.
Đây là một phòng giống phòng thay đồ, kích thước gần giống căn phòng bên ngoài. Không bẩn thỉu như phòng vừa rồi, nhưng sự sạch sẽ nơi đây lại khiến người ta rùng mình.
Tất cả đều trắng trơn, đối diện là cửa kính sát đất nhìn ra thành phố sáng sủa yên bình.
Ánh nắng và phong cảnh đô thị, tươi đẹp và bình yên đến kỳ lạ. Nhưng trong căn phòng này không có giường, cũng không có bàn ghế. Chỉ có chăn gối vứt bừa bãi và bát đũa dơ chất thành đống.
Một nơi như vậy… con người sao có thể sống được?
Nhưng điều khiến tôi lạnh sống lưng hơn là… xích sắt.
Những sợi xích nặng trĩu và gỉ sét, kéo dài từ tường vào trong. Trên bề mặt xích hoa văn đã mòn, một mùi rỉ sét nồng nặc xộc lên mũi chứng tỏ nó đã tồn tại từ rất lâu.
Chiếu theo sợi xích vào bên trong, tôi không kìm được mà bịt miệng lại vì tận cùng sợi xích đó là… một ‘người’ hay thứ gì chỉ còn mang dáng vẻ con người.
Tóc vàng bết cùng mặt mũi lem luốc, đôi môi trắng bệch như lá cây khô. Trên người là chiếc áo thun cũ, ôm sát vào cơ thể gầy nhom. Những mảng bẩn trên áo vừa giống thức ăn bị đổ, vừa giống vệt máu khô.
Cơ thể cô ta nhỏ đến mức không giống người trưởng thành, tay chân đều bị trói chặt bằng xích và cả cổ cũng vậy.
Tôi đứng sững, hai chân mềm nhũn.
Ai mà nghĩ được?
Ai có thể tưởng tượng nổi trong nhà bạn trai của mình, lại có một người phụ nữ bị xiềng xích như thế này?
Tôi thở dốc, trái tim run bần bật.
Việc này là phạm pháp, là tội rất nghiêm trọng. Điều này là không thể, và không bao giờ có thể chấp nhận được.
Dù có tôi ở đây, người bị trói vẫn không kêu nữa mà chỉ ngừng động tác đập tường. Trán cô ấy rớm máu, rõ ràng là từ việc đập đầu vào tường hay vào cửa. Không chỉ đầu, những tiếng xích va đập mạnh ban nãy cũng là từ cô ấy mà ra.
Tôi lấy hết bình tĩnh, sợ làm người ở đối diện kích động nên chỉ dám tiến lại một bước nhỏ.
Cô ấy không phản ứng.
Tiến thêm một chút, tôi thấy rõ lồng ngực cô ấy hơi phập phồng. Tay tôi siết chặt lại.
“Chị… chị là ai?” Tôi khụy chân xuống, cố nhìn rõ mặt.
Nhưng khuôn mặt ấy đã bẩn đến mức không thấy được đường nét. Ánh mắt cô ấy đờ đẫn, nhìn tôi mà như không phải nhìn tôi. Trong miệng phát ra thứ âm thanh nhão nhoẹt, giống tiếng hòa âm của chương trình múa ngoài TV mà tôi đang bật ban nãy.
Tôi đưa tay định gạt tóc khỏi mặt nhưng cô ấy đột nhiên gào lên như dã thú bị thương. Tiếng gào đầy sợ hãi, phẫn nộ cùng đau đớn. Đôi mắt trắng dã, cả người co rúm lại như cố nhét mình vào góc tường dù không thể chui vào được.
Lần đầu tiên trong đời gặp cảnh như thế này, tôi cố gắng giữ bình tĩnh. Rất rõ ràng trong căn phòng này, người sợ hãi hơn tôi chính là cô ấy.
Cô ấy đã trải qua chuyện gì?
Cô ấy là con gái nhà ai? Vợ của ai? Người bị mất tích nào?
Tôi nhìn đồng hồ, trường của Lương Niệm không xa đây lắm. Sau đó lấy điện thoại, cúi xuống nói nhỏ với người phụ nữ đang co ro góc tường: “Đừng sợ.”
Tôi tắt đèn flash rồi lùi lại một chút, chụp hình căn phòng và chụp cả cô ấy để làm bằng chứng. Rõ ràng người con gái này đãi bị giam giữ trái phép.
Và Lương Tuyên rõ ràng biết điều này, anh ta sắp quay về. Tôi không thể mang cô ấy đi được, chỉ có thể chụp ảnh lại để làm bằng chứng trước.
Nhưng đúng lúc đang tập trung chụp thì điện thoại rung một cái.
Ngay sau đó, tiếng chuông cuộc gọi vang lên đến chói tai trong căn phòng nhỏ này.
7.
Xe đến dưới lầu, Lương Niệm muốn ghé siêu thị bên cạnh nên Lương Tuyên một mình lên nhà trước.
Sắc mặt anh rất lạnh, vừa mở cửa ra thì trong nhà yên ắng không một tiếng động.
Phòng khách, nhà bếp… Đứng ở ngoài cửa, chỉ cần liếc mắt là mọi thứ trong nhà đã bị thu hết vào tầm mắt.
Chỉ thiếu duy nhất… một người.
Anh bước vào, đi thẳng đến chỗ móc treo tường cạnh TV. Chiếc túi vẫn treo ở đó, con gấu trúc ngốc nghếch vẫn ‘nhìn’ đúng hướng về phía sofa.
Chỉ là trên sofa giờ đây không có ai, anh ta mở điện thoại ra thì thấy hình ảnh từ camera đã báo mất kết nối.
Không ở phòng khách… vậy thì ở đâu?
Lương Tuyên rút tay khỏi con gấu trúc, quay người đi về phía căn phòng nhỏ bên cạnh. Cánh cửa vẫn đang khép kín.
Anh đặt tay lên nắm cửa, giọng nói nhẹ nhàng: “Tiêu Tiêu, em ở trong đó à?”
Không có tiếng trả lời. Lương Tuyên xoay nắm cửa, căn phòng tối tăm lại lần nữa lộ ra.
Bên trong đen kịt vì không có đèn, Lương Tuyên không bước vào ngay. Ánh mắt anh ta dừng ở vị trí cánh cửa ngầm, rồi cúi đầu bấm một dãy số.
Trong không gian yên lặng, tiếng ‘tút tút’ của cuộc gọi vang lên. Tiếp đó là tiếng nhạc chuông quen thuộc. Lương Tuyên theo bản năng ngẩng đầu, nhìn về phía cửa ngầm.
“Tiêu Tiêu, em ở trong đó à?” Tiếng chuông rất mơ hồ, dường như cách anh một khoảng nghe không rõ lắm.
Anh lại gọi tên tôi lần nữa, sắc mặt càng trầm xuống. Đúng lúc anh ta chuẩn bị bước vào căn phòng nhỏ ấy, khóa số ở ngoài cửa chính vang lên tiếng mở cửa.
Ngay sau đó, tiếng chuông điện thoại rõ ràng hơn nhiều.
“Lương Tuyên, sao anh lại gọi cho em?” Giọng nói từ huyền quan truyền vào, vô cùng quen thuộc.
Tôi ấn nút đỏ cúp máy, cười cười nghe Lương Niệm bên cạnh trêu: “Chị dâu, chắc anh em mới xa chị một tí đã nhớ chị rồi đấy!”
Từ cửa chính đến phòng khách không xa, nhưng tôi vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng Lương Tuyên.
Anh ta đang tìm tôi sao?
Tôi cúi đầu nhìn chiếc điện thoại vừa tắt màn hình.
Lúc này Lương Tuyên đã bước ra, với vẻ mặt hơi bất đắc dĩ: “Tiêu Tiêu, em đi đâu thế? Cũng không nói với anh một tiếng, chân em vẫn còn sưng mà…”
Vừa nói, anh ta vừa như vô tình liếc qua nét mặt tôi. Sau đó lại mỉm cười: “Anh gọi em mà em không nghe, làm anh lo muốn chec.”
“Em vừa ra ngoài dạo một vòng mà, đứng xem bọn trẻ con trượt cầu trượt nên quên mất để ý.” Lòng bàn tay tôi giờ đây đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Không biết anh có tin không, anh lại hỏi tiếp: “Sao tự dưng lại xuống dưới? Anh thấy em còn rút cả mạng, TV cũng tắt. TV chán quá à?”
“Còn nói nữa…” Tôi cố gắng tỏ ra ấm ức: “Wi-Fi nhà anh với TV tự dưng không kết nối được, em đành rút dây router thử xem. Ai ngờ rút xong thì chẳng biết cắm lại thế nào…”
Tôi cố nén bất an, kéo tay anh làm nũng: “Lương Tuyên, anh biết em mù mấy cái đồ điện tử mà. Anh xem lại giúp em đi, lỡ em làm hỏng router của anh thì sao?”
Nghe tôi nói vậy Lương Tuyên dịu mặt hẳn, anh cười hiền. Có lẽ ngay cả anh cũng không nhận ra lúc này vẻ mặt mình nhẹ nhõm hơn khi nãy rất nhiều: “Được rồi, đồ ngốc! Để anh xem cho, còn chân em đã đỡ chưa mà ham chạy loạn vậy hả?”
“Vẫn đau chút, anh đỡ em ra sofa ngồi đi.” Tôi tỏ vẻ yếu đuối nói.
Lương Tuyên hơi bất ngờ: “Tiêu Tiêu, bình thường em có bao giờ làm nũng với anh thế này đâu. Quả nhiên bị thương rồi thì sẽ biết làm nũng với bạn trai ha.”
Anh cẩn thận đỡ tôi đi, phía sau Lương Niệm cười ríu rít trêu: “Anh với chị dâu lại diễn màn phát cẩu lương trước mặt em nữa! Sớm biết thế em khỏi về nhà cho rồi!”
(Hết Chương 5)