Địa Ngục Trần Gian
Chương 4
cô ấy tháo kính, lộ ra hai quầng thâm thậm tệ: “Cậu xem cái mặt tớ này! Do mang đặc sản về cho cậu đây!”
Song Song nhét hộp quà vào tay tôi: “Thử đi, ngon lắm đấy!”
Vừa nói cô ấy vừa bước vào, sau đó liếc quanh nhà một vòng: “Lương Tuyên không có ở nhà chứ?”
“Sao anh ấy ở đây được.” Tôi lườm nhẹ.
Song Song nhăn mũi: “Cậu biết mà, tớ không ưa anh ta.”
Đúng vậy, trong tất cả bạn bè của tôi thì chỉ có riêng Song Song là không thích Lương Tuyên.
Tôi đặt hộp quà lên bàn: “Nhiều năm rồi, cậu vẫn không ưa nổi anh ấy à?”
“Cái này gọi là không hợp vía.” Cô ấy lẩm bẩm, rồi bóc cam ăn.
“Tớ nấu cháo rồi. Ra ăn chút đi, đừng ăn cam nữa.”
“Không muốn… Ờ, thùng rác ở đâu?” Song Song cầm vỏ cam, quay sang hỏi.
Tôi đang lau nhà nên không quay lại: “Thùng rác tớ dọn rồi, cậu bỏ vào túi rác cạnh tường ấy.”
Song Song đáp lời nghe như đã biết, tiếng động sau lưng cho thấy cô ấy cầm túi rác lên.
“Ai da!” Song Song trượt chân trên nền gạch còn ướt, ngã mạnh xuống đất.
Tôi vội quay lại và lập tức chec sững.
Song Song ngồi dưới sàn, đồ đạc trong tay rơi tứ tung. Tôi còn chưa kịp hỏi ‘Cậu có sao không’ thì lời nói đã nghẹn lại.
Ánh mắt tôi dán chặt xuống đất, tim đập nhanh tới mức khó thở. Ngay trong túi rác ấy, thứ duy nhất bên trong là lọ tinh dầu mà bạn trai tôi mua đã rơi xuống và vỡ tung.
Tĩnh lặng, một sự ngột ngạt đến nghẹt thở.
Trong đống mảnh vỡ. Ngoài thành phần của tinh dầu, còn có một thứ mà tôi không bao giờ nghĩ đến.
Một thứ đang phát ra… chút ánh đỏ cuối cùng.
5.
Ánh đỏ trên mặt đất chớp lóe mấy giây, rồi tắt phụt.
Phòng khách chìm vào im lặng.
Ninh Song Song sững sờ. Thu ánh mắt khỏi đống mảnh vỡ, ngẩng đầu nhìn tôi: “Tiêu—”
Tôi vội đưa tay lên môi ra hiệu, Song Song lập tức hiểu ý và im lặng.
Tôi chậm rãi cúi xuống, dùng giẻ lau nhẹ nhàng phủ lên đống mảnh vỡ đó bọc thật kín. Tôi không để nó lại trong phòng khách, mà cẩn thận bưng vào gian bếp phía trong.
Đợi tôi quay ra, Song Song đã vội kéo tay tôi và chỉ về phía nhà bếp rồi hạ giọng: “Tiêu Tiêu, chuyện gì vậy? Trong đó là camera phải không?”
Cả người tôi lạnh toát, nhất là đầu ngón tay.
“Tiêu Tiêu.” Song Song đứng sát cạnh, cô ấy nắm lấy tay tôi. Lúc đó tôi mới nhận ra ngón tay mình đang run lên không kiểm soát được.
“Đúng là camera.” Tôi nhắm mắt lại rồi mở ra, khuôn mặt trắng bệch.
…
Tôi là phóng viên viết bài cho tòa soạn, những chuyện như thế này trước giờ đã gặp không ít trong các bản tin: ‘Phụ nữ sống một mình bị bám theo, trong nhà bị gắn thiết bị quay lén…’
Những bài báo dạng này tôi từng viết rất nhiều. Nhưng đến khi chính mình gặp phải, hơn nữa còn có liên quan đến người bạn trai mà tôi luôn tin tưởng nhất là Lương Tuyên… Tôi chỉ thấy như rơi thẳng xuống hầm băng.
Đằng sau chiếc camera ấy là ai?
Tinh dầu là Lương Tuyên tặng tôi. Vậy chuyện này, là anh làm sao?
Nỗi sợ hãi không nói nên lời, cùng cảm giác nhục nhã vì bị xâm phạm riêng tư khiến tôi run rẩy từng chút một. Môi tôi phát run và siết chặt tay Song Song, chỉ cảm thấy trong căn phòng này dường như có vô số đôi mắt vô hình đang âm thầm nhìn chằm chằm vào mình.
“Lọ tinh dầu đó là Lương Tuyên tặng.” Tôi hít sâu một hơi, giọng run rẩy.
Song Song gần như theo phản xạ mà nhìn quanh căn phòng, lướt qua từng món đồ điện hay từng thiết bị trong phòng khách.
Từ lúc tôi mới dọn vào, rất nhiều đồ đạc cùng nội thất trong nhà đều là Lương Tuyên sắm cho tôi.
Chúng tôi vội tắt hết đèn, Song Song bật đèn pin điện thoại và lục soát từng góc trong căn hộ nhỏ.
“Tạm thời chưa thấy camera nào khác.” Cô ấy nói.
Tôi ngồi đờ ra, nhìn chằm chằm vào khung chat với Lương Tuyên. Đoạn đối thoại vẫn dừng ở sticker mặt cười to tướng tối hôm qua.
“Tiêu Tiêu, cậu thấy sao rồi?” Song Song ôm vai tôi quan tâm hỏi.
“Song Song, may mà có cậu.” Tôi tắt màn hình điện thoại.
Song Song đưa tôi một cốc nước nóng: “Con người Lương Tuyên sao lại làm ra chuyện như vậy được? Anh ta—”
Cô ấy vội nuốt lại nửa câu sau, không nói tiếp.
Mặt tôi vẫn không còn chút máu: “Tớ không biết. Chỉ là, sao anh ta lại phản ứng nhanh như vậy khi tinh dầu hết, sao lại…”
Giống như lời anh giao hàng nói hôm qua, loại tinh dầu nguyên bản vốn dùng được rất lâu. Chỉ có lọ tinh dầu của tôi —lọ được bạn trai tặng— là đã bị ‘cải tạo’ lại.
Để nhét được camera siêu nhỏ vào trong, tất nhiên phải bỏ bớt phần lớn dung dịch bên trong ra để chừa chỗ. Đó chính là lý do vì sao tinh dầu của tôi chỉ dùng được chưa tới một tháng.
Dù tôi có tìm bao nhiêu lý do để biện hộ cho Lương Tuyên, cho người bạn trai ‘trong mắt chỉ có mình tôi’. Thì sự thật trần trụi vẫn nằm ngay trước mặt, chiếc camera trong đống mảnh vỡ còn chưa kịp nguội vẫn như dán vào mắt tôi.
Tại sao Lương Tuyên phải làm vậy?
Anh đối với tôi tốt, tôi biết. Anh có tính chiếm hữu, tôi cũng biết. Nhưng cho dù là người yêu, loại hành vi đã chạm vào danh dự và pháp luật này thì tôi tuyệt đối không thể chấp nhận được.
Lọ tinh dầu được đặt trong phòng tắm, đã hơn nửa tháng. Vậy trong hơn nửa tháng ấy, Lương Tuyên trốn đằng sau camera đã nhìn thấy những gì?
Tôi ôm gối, nước mắt tự nhiên rơi xuống.
Ba năm rồi, chúng tôi đã quen nhau ba năm. Tôi chưa từng nghĩ chuyện như vậy sẽ xảy ra với chính mình.
“Sau này tớ sẽ nói chuyện thẳng với Lương Tuyên.” Tôi lau nước mắt, nói khẽ.
Song Song nắm tay tôi, thở dài: “Trước khi nói chuyện tử tế với anh ta, dạo này cậu nên về nhà bác trai bác gái ở đã.”
“…Ừ.”
Tôi không mang theo thứ gì, cứ thế trở về nhà ba mẹ. Cũng không nói với Lương Tuyên là mình đã dọn về, chỉ bảo tuần này tăng ca nhiều nên hai đứa sẽ ít gặp nhau.
Dạo này anh cũng bận nhưng vẫn như mọi khi, gửi ‘chào buổi sáng cùng chúc ngủ ngon’. Sau đó dặn tôi chú ý sức khỏe.
Tan ca, tôi nhận được tin nhắn của anh:
【Tiêu Tiêu, thứ bảy này em rảnh không? Niệm Niệm cuối tuần này về, anh nghĩ tụi mình nên đi đón nó.】
【Nếu em có thời gian, sáng anh qua đón. Chờ đón được Niệm Niệm rồi, anh sẽ nấu ăn và làm món ngon cho cả hai.】
Giọng điệu vẫn dịu dàng, chu đáo đến mức không bắt bẻ được. Nhưng sau chuyện camera, trong lòng tôi chỉ thấy ghê tởm và khó chịu.
Dù sao thứ bảy cũng là lúc thích hợp để nói cho rõ ràng. Hơn nữa, không hiểu sao tôi lại nhớ đến căn phòng tối âm u kia.
Trong đó thật sự chỉ có ‘cá’ như Lương Tuyên nói sao?
Mùi máu tanh cùng tiếng đập tường hôm đó hoàn toàn không giống giả.
Sáng sớm thứ bảy, tôi quyết định qua căn hộ của mình trước.
“Sao lại phải ghé căn hộ nữa? Để Tuyên Tuyên qua đây đón thẳng luôn cho rồi.” Mẹ vừa tưới hoa, vừa hỏi.
Tôi không kể chuyện camera, chỉ cười: “Con chạy về lấy ít đồ.”
Ở hiên nhà đặt hai tấm ảnh, một tấm là ảnh ông bà ngoại với nét mặt hiền từ. Tôi cúi người, khẽ nói: “Ông bà ngoại, con ra ngoài đây!”
Quay sang bên cạnh, tôi khẽ chạm tay vào tấm ảnh còn lại.
Ảnh chụp đã hơn mười năm, thời đó chất lượng chẳng ra gì. Nhưng dáng người cô gái trong ảnh uyển chuyển cùng nụ cười ngọt ngào, dù có mờ đến đâu cũng khó giấu được vẻ tươi đẹp rạng rỡ.
“…Dì út, con ra ngoài đây.” Tôi nhẹ nhàng vẫy tay với tấm ảnh.
Có lẽ vì phát hiện CAMERA trong nhà, nên khi tôi quay lại căn hộ. Chỉ ở đó một lúc thôi đã thấy khó chịu, cứ như luôn có ánh mắt ở sau lưng dõi theo mình.
Ánh mắt tôi dừng lại trên chiếc túi treo ở cửa, con gấu trúc nhỏ với cái đầu tròn tròn vẫn đang ngốc nghếch nở nụ cười.
Tôi khẽ thở dài, gỡ túi xuống.
Khi Lương Tuyên đến, theo thói quen anh đưa tay định cầm túi giúp tôi. Vừa thấy tay anh đưa ra, tôi theo bản năng lùi lại một bước.
“Tiêu Tiêu?” Anh nhìn động tác của tôi, bàn tay khựng lại giữa không trung.
Tôi giật mình, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Không sao, em tự xách được. À đúng rồi, tinh dầu anh mua cho em… mang tới chưa?”
“Giao đến rồi, anh đang để ở nhà. Lúc về tiện thì mang sang.” Lương Tuyên chẳng mảy may nghi ngờ, cười nói.
Tôi im lặng một lúc, chỉ “ừ” một tiếng.
Khi xuống cầu thang, có lẽ do đang nghĩ ngợi nên tôi không để ý bậc thềm mà trượt chân hụt một bước.
Dù không bị trẹo nhưng mắt cá đau nhói, có vẻ sưng lên. Lương Tuyên hoảng hốt, anh quay lại cõng tôi: “Tiêu Tiêu, hay hôm nay em về nhà nghỉ đi?”
Tôi nằm trên lưng anh, cảm giác vững chãi ngày nào giờ chỉ khiến lòng tôi lạnh buốt.
Nghĩ đến căn phòng kia trong nhà anh, tôi cố giữ giọng bình tĩnh: “Không sao, trên đường đến trường Niệm Niệm chẳng phải sẽ đi ngang nhà anh sao? Em vào nhà anh ngồi đợi hai người cũng được.”
Nghe tôi nói vậy, Lương Tuyên im lặng vài giây.
“Lương Tuyên?”
“Ừm, hay mình đến bệnh viện kiểm tra một chút?” Giọng anh tỏ vẻ rất lo lắng.
Tôi bất lực thở dài: “Không sao, em không bị trẹo. Lâu rồi không gặp Niệm Niệm, em cũng nhớ con bé.”
Không tranh được với tôi, cuối cùng anh đành đồng ý: “Vậy em ngoan ngoãn ngồi trên sofa xem TV, đừng đi lung tung.”
Bốn chữ ‘đừng đi lung tung’, anh vô thức nhấn rất rõ.
6.
Lương Tuyên rời đi. Trước khi đi, anh chu đáo treo túi xách của tôi lên chiếc móc tường cạnh TV. Con gấu trúc ngốc nghếch ấy đang nhìn thẳng vào tôi.
TV bật lên, tôi nghe tiếng anh đóng cửa.
Anh đã đi rồi.
Tôi ngồi trên sofa, tay vẫn lật kênh liên tục. Nhưng ánh mắt thì cứ vô thức liếc sang căn phòng nhỏ bên cạnh, hôm nay cánh cửa ấy cũng không khóa.
Thật ra, tôi biết Lương Tuyên định khóa lại. Nhưng khi tôi ngồi xuống sofa, từ trên màn hình TV chưa bật tôi thấy bóng lưng anh đang do dự. Rồi cuối cùng bỏ bàn tay đang nắm chiếc chìa khóa xuống.
Không muốn để lộ quá rõ ràng sao?
Cũng đúng, ai lại khóa phòng chứa đồ chặt như thế chứ?
Nhưng nếu đó không phải phòng chứa đồ, vậy bên trong thật sự có gì đó… Thì lẽ nào Lương Tuyên lại để tôi một mình ngồi đây mà không hề đề phòng gì?
Nếu thật sự có gì, vậy anh đã chuẩn bị “biện pháp” nào để đánh lừa tôi?
(Hết Chương 4)