Địa Ngục Trần Gian
Chương 3
Chẳng lẽ những gì thằng bé nói là thật?
Nhưng tôi vẫn không muốn vô cớ nghi ngờ Lương Tuyên, dù sao chúng tôi đã quen biết gần sáu năm rồi. Đúng lúc này, tin nhắn của Lương Tuyên gửi đến:
【Lúc nãy anh đứng sau rèm nhìn em đó!】
【Em vừa đi một tí là anh nhớ rồi~】
【Thằng nhóc đó nói gì với em à? Anh cũng hay thấy nó chơi ở khu vui chơi gần đây.】
Nhìn cái sticker cười ở cuối tin nhắn, tôi theo phản xạ lại nghĩ: ‘lúc nãy tôi quay đầu lại, rèm cửa đâu có được vén ra… Tôi cũng không thấy ai hết.’
Lại bắt đầu suy diễn lung tung rồi!
Tôi lắc lắc đầu, gõ trả lời: 【Không có gì đâu, chắc thấy em xinh nên hỏi có phải em là bạn gái anh không thôi~】
Lương Tuyên gần như trả lời ngay lập tức: 【Ừ, em đi đường cẩn thận nhé.】
Trên đường quay về tòa soạn, trong xe taxi ấm áp. Tuy là mùa xuân vạn vật đâm chồi, nhưng thời tiết vẫn còn hơi lạnh.
Tài xế là người nói nhiều, tôi đáp lại vài câu. Vừa ngẩng đầu lên thì thấy từ gương chiếu hậu phía trước treo xuống một tấm ảnh.
Nó được buộc bằng sợi dây đỏ, hai mặt là khuôn mặt của hai cô gái khác nhau. Trong ảnh đều là những cô gái rất trẻ, tuy không đến mức tuyệt sắc nhưng nhìn vào là thấy đầy sức sống và nét mặt thanh tú.
“Chú tài xế, đây là hai con gái của chú hả? Xinh ghê.” Tôi cười hỏi.
Tài xế thở dài: “Không phải, đây là hoạt động tìm người công ty bọn chú mới tổ chức. Hai cô gái trong ảnh đều bị mất tích rồi.”
Tôi giật mình, nhìn kỹ hai bức hình thì thấy quả nhiên phía dưới mỗi tấm đều in số liên lạc người nhà.
“Công ty các chú làm hoạt động này hay ghê.” Tôi cảm thán.
Taxi chạy khắp thành phố, dùng cách này để nhắc mọi người chú ý đến người mất tích thì quả thật là ý hay.
“Ừ, nên ngày nào chú cũng treo đó! Chỉ cần tìm lại được một người thôi cũng tốt mà, đúng không?” Chú mỉm cười.
Hai cô gái trong ảnh đều đang độ tuổi tươi đẹp nhất, chắc đều là con cưng trong nhà. Đột ngột mất tích như vậy, đối với người thân đó là cú đánh nặng nề cỡ nào.
Hy vọng những cô gái mất tích này, ít nhất… vẫn còn bình an.
Cuối tuần, trong văn phòng không có mấy ai. Tôi đang thu dọn mớ tài liệu bỏ quên, chợt nghe có người gọi: “Tiêu Tiêu, sao cậu lại lên đây?”
Nghe giọng đã biết là Tiểu Triệu cùng phòng ban. Tôi không quay đầu, chỉ giơ tập tài liệu trong tay nói: “Tớ quên lấy tài liệu. Còn cậu, sao cuối tuần vẫn ở đây?”
“Còn việc chưa làm xong chứ sao.” Tiểu Triệu thở dài một hơi.
Tôi bỏ tài liệu vào túi, chợt nhớ đến chuyện trên taxi lúc nãy bèn quay đầu hỏi: “Tiểu Triệu, cậu có biết gần đây có vụ mất tích nào không?”
Tiểu Triệu mắt vẫn dán vào màn hình: “Cậu nói vụ nào? Nếu là cái loại vừa tính là mất tích, lại vừa không tính là mất tích thì tớ có nghe.”
“Vừa tính mất tích, lại vừa không? Là sao?” Tôi ngạc nhiên.
“Những người mất tích đó, đều là con gái. Bảo là mất tích vì một hai năm trời không về gặp bố mẹ và cũng không biết đang ở đâu, bảo là không mất tích vì cứ cách một thời gian… bố mẹ họ lại nhận được tin nhắn hoặc ghi âm từ chính số di động của con gái mình gửi về.”
Tiểu Triệu vừa gõ phím, vừa nói:
“Dạo này ở thành phố A, loại chuyện này càng ngày càng nhiều. Gia đình đến đồn cảnh sát báo, có cô gái còn xuất hiện được để giải thích rằng mình chỉ đi làm xa chứ không phải mất tích. Nhưng qua một thời gian, cô ta lại biến mất và bố mẹ cũng không liên lạc được nữa.”
“Lâu dần, bên cảnh sát cũng hết cách. Bố mẹ lo lắng thì biết làm sao, có khi phải thuê thám tử tư, có khi thì…”
“Thì sao?” Tôi tò mò.
“Cậu có biết dạo này có một công ty đang rất hot không, kiểu như công ty tìm người ấy. Rất nhiều bố mẹ của mấy cô gái ‘mất tích mà không mất tích’ này đều tìm đến đó nhờ giúp. Tuy chưa tìm lại được bao nhiêu người nhưng chi phí thấp, chỉ cần gia đình cung cấp manh mối là được. So với thuê thám tử tư thì rẻ hơn nhiều, người nhà ‘thế yếu’ nên cũng rất cảm kích công ty này.”
Tôi nhíu mày, nhìn tiểu Triệu hỏi: “Công ty đó tên là gì vậy?”
“Tên gì à? Tớ có tài liệu đây, để tớ xem…” Thấy tôi có vẻ hứng thú, tiểu Triệu mở ngăn kéo lấy tập giấy trong đó ra để xem: “À, gọi là An Tâm! Công ty tìm người An Tâm, An Tâm Tầm Nhân Công Ty.”
4.
Khi rời tòa soạn, tôi bảo Tiểu Triệu sao chép một bản tư liệu về những cô gái mất tích cho tôi mang theo.
Đợi đến lúc tôi về đến căn hộ thì trời đã tối hẳn, tôi treo túi xách lên tường. Chiếc móc khóa theo đà nhẹ nhàng đung đưa, va nhau leng keng vài tiếng.
Ngay cạnh móc khóa là một con gấu trúc đen trắng nhỏ với khuôn mặt tròn trịa, mặt ngốc nghếch. Đôi mắt đen láy sáng bóng, trông đáng yêu vô cùng.
Tôi nhìn nó mà khẽ bật cười.
Đó là món quà lưu niệm Lương Tuyên mang về từ chuyến công tác ở thành phố S, tôi luôn treo nó bên mình. Tôi chọc chọc vào má con gấu trúc, chợt nhớ ra lọ tinh dầu anh mua cho tôi hình như sắp hết rồi.
Tinh dầu đặt trong phòng tắm, mùi khá dễ chịu nên tôi rất thích. Tôi bật đèn bước vào, mở nắp hít thử thì thấy mùi gần như không còn chắc là đã cạn.
Tôi định mở ra xem còn bao nhiêu nhưng loại tinh dầu này dán mép rất chặt, không thể mở được. Không còn cách nào khác, tôi đành ném luôn lọ tinh dầu đã hết vào túi rác ngoài phòng khách.
Mất đi mùi hương quen thuộc ấy, tôi lại cảm thấy hơi trống trải. Vì thế tôi mở ứng dụng, gõ tên thương hiệu tinh dầu và định đặt vài chai cho tài xế giao đến.
Đặt mua xong, tôi bỏ điện thoại xuống rồi đi nấu bữa tối.
Một mình ăn uống đơn giản, tôi nấu đại bát mì ăn liền. Vừa cầm điện thoại lên, đã thấy Lương Tuyên gửi mấy tin nhắn:
【Tiêu Tiêu, lọ tinh dầu anh tặng em dạo này dùng thế nào rồi?】
【Em có còn thích mùi đó không? Anh mua thêm vài chai cho nhé?】
Tinh dầu?
Tôi nhìn chằm chằm vài dòng tin ấy, trong đầu chỉ hiện lên hai chữ ‘tinh dầu’.
Lương Tuyên sao tự nhiên lại nhắc đến nó?
Tôi theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía túi rác, nơi tôi vừa ném lọ tinh dầu đã dùng hết ở đó.
Căn hộ im ắng, không một tiếng động.
Không phải tôi cố ý suy nghĩ nhiều, chỉ là những chuyện xảy ra ban ngày chậm rãi lướt qua đầu tôi. Từ ‘con cá’ trong căn phòng tối, đến cái bóng sau rèm cửa.
Trời tối, lòng người sinh hiểm.
Ý lạnh len vào từng kẽ xương, khiến tôi không khỏi rùng mình. Tôi xoa cánh tay, da gà lại nổi lên từng mảng.
Chẳng lẽ tất cả thật sự chỉ là trùng hợp?
Chỉ là tôi nối những sự trùng hợp rời rạc lại với nhau rồi tự dọa mình?
Nhưng thật sự đều là trùng hợp sao?
Tôi nhìn quanh phòng, mọi thứ đều yên tĩnh như thường.
Căn hộ nhỏ này là ba mẹ mua từ lâu, chỉ dạo gần đây tôi mới dọn vào ở. Rất nhiều đồ đạc hay vật dụng trang trí trong nhà đều do Lương Tuyên mua cho tôi, anh hay cười gọi đó là ‘quà tân gia’.
Thực ra càng ở bên Lương Tuyên lâu, tôi càng cảm thấy sự kiểm soát của anh đối với tôi ngày một chặt chẽ.
Bạn bè chỗ làm, bạn bè sinh hoạt. Gần như không ai anh không biết.
Anh nắm rõ lịch trình của tôi, rõ đến mức khiến tôi không khỏi run nhẹ. Nghĩ đến đây, tôi lại thở ra một hơi dài.
Dù vậy, vì sao vừa lúc tôi dùng hết tinh dầu anh lại nhắc đến đúng thứ đó?
Ngay lúc ấy, avatar của Lương Tuyên lại sáng lên:
【À đúng rồi! Lúc anh mua tinh dầu cho em, anh cũng mua một lọ cho mình. Hai đứa mình xem như dùng cùng lúc.】
【Mấy hôm nay tinh dầu của anh hết rồi, nên mới nhớ ra hỏi xem em còn không.】
【Đồ nghi ngờ nhỏ này, lại nghĩ nhiều rồi phải không?】
Giọng anh trong các tin nhắn vẫn bình thản và tự nhiên như trước, tôi nhìn những dòng chữ ấy mà hơi do dự.
Đúng là Lương Tuyên rất hiểu tôi, anh hiểu cảm xúc cũng như hiểu thói quen của tôi. Chẳng hạn như sạch sẽ và hơi đa nghi.
Nhưng tất cả, đến cuối cùng cũng chỉ là suy đoán của tôi.
Tôi trả lời: 【Biết rồi, em vừa đặt thêm một chai. Nếu tiện thì anh mua giúp em vài chai nữa nhé, để dùng dần.】
Anh trả lời rất nhanh: 【Được, lần sau sang nhà em anh mang qua. Ngủ sớm đi nhé.】
Kèm theo tin nhắn là một sticker cười rạng rỡ.
Lúc giao hàng đến, anh tài xế đưa túi đồ rồi nói: “Vừa nãy nhân viên siêu thị đưa tinh dầu cho cô, tôi còn nhìn thấy. Loại tinh dầu này dạo gần đây hot lắm phải không?”
Tôi nhận túi: “Bạn trai tôi mua lần trước, mùi cũng dễ chịu.”
Nghĩ đến nhược điểm của nó, tôi bổ sung thêm: “Chỉ là dùng nhanh quá, chưa được một tháng đã hết rồi!”
Anh giao hàng gãi đầu, vẻ khó hiểu: “Ơ, sao kỳ vậy? Vợ tôi cũng mua loại này, dùng đến giờ gần hai tháng rưỡi rồi còn chưa hết mà!”
Nghe vậy, tôi sững người: “Có lẽ là do tôi dùng nhiều quá, cảm ơn anh.”
“Không có gì nhé! Bye—” Anh ta vui vẻ chào tạm biệt và ra về.
Không biết có phải vì chuyện hôm qua hay không, đêm đó tôi ngủ rất tệ. Sáng dậy sớm, nhìn vào gương thì thấy hai quầng thâm đậm rõ rệt.
Tôi thở dài, ánh mắt dừng lại trên lọ tinh dầu mới để bên gương. Nghĩ đến hành động của bạn trai tối qua cùng lời anh giao hàng nói, tôi cầm lọ tinh dầu lên xem đi xem lại.
Hình như chẳng khác mấy, tôi vặn thử thì thấy lọ này mở khá dễ. Không như lọ của Lương Tuyên mua, mép dán rất chặt.
Tôi nhìn hạn sản xuất thì thấy còn khá mới, có lẽ là lô khác?
Tạm gác chuyện đó, tôi định dọn dẹp phòng của mình. Nhưng vừa giặt xong cây lau nhà, tôi liền nghe tiếng chuông cửa.
Nhìn qua mắt mèo, bên ngoài là một cô gái đeo kính râm, mặc đồ thể thao và xách theo hộp quà bên người.
Là bạn thân của tôi, Ninh Song Song.
“Cậu sao đến sớm vậy?” Tôi vừa mở cửa vừa cười: “Sao, đi công tác về rồi à? Thu hoạch ổn không?”
(Hết Chương 3)