Địa Ngục Trần Gian
Chương 2
2
Nghe thấy giọng của Lương Tuyên, không hiểu sao toàn thân tôi nổi hết da gà.
Tôi thu tay khỏi cánh cửa đang định đẩy ra và quay đầu lại, quả nhiên thấy anh đang đứng cách mình không xa.
Lương Tuyên bưng một khay trái cây gồm cam đã gọt, đào đã rửa sạch.
Rõ ràng nét mặt anh rất ôn hòa, nhưng lại khác hẳn mọi khi. Đôi lông mày thẳng tắp, còn đôi mắt và khóe môi tuy có cong lên, nhưng độ cong nhỏ đến mức kỳ lạ khiến tôi có cảm giác rất lệch.
Lệch?
Tôi nghĩ chắc mình đa nghi quá.
Cúi đầu nhìn xuống, thứ vừa lăn đến chân tôi hóa ra là một quả táo đỏ mọng.
Táo? Anh đã làm rơi sao?
Trong khay của anh chẳng có quả táo nào, tôi cũng không thích ăn táo.
Thấy tôi nhìn vào quả táo dưới chân, Lương Tuyên mở miệng: “Anh cầm không chắc nên làm rơi. Anh biết em không thích táo, nên lấy cho anh ăn thôi.”
Giọng anh vẫn dịu dàng như thường. Rồi anh hỏi lại, vẫn vẻ không để tâm: “Tiêu Tiêu, em đang làm gì vậy?”
Tôi cúi xuống nhặt quả táo, vừa đáp: “À… em nghe trong phòng này có tiếng động! Bộp… bộp… bộp… như có người vậy, nên em lại xem thử. Không ngờ cửa lại mở được luôn.”
Lương Tuyên nhận lấy quả táo, sau đó đặt cả khay trái cây lên bàn. Anh đi vòng qua tôi và hướng về cánh cửa, vừa ‘ừm’ một tiếng vừa hỏi: “Bộp bộp bộp? Em có nghe nhầm không?”
“Không, giống tiếng gì đó đập vào tường. Em còn tưởng bên trong có ai.” Tôi nhíu mày nói.
“Làm gì có ai.” Lương Tuyên thở dài bất lực, nhìn tôi bằng kiểu dịu dàng quen thuộc: “Em biết anh nhát gan lắm mà, Tiêu Tiêu!”
“Em thực sự nghe—”
“À đúng rồi.” Anh chợt nhớ ra điều gì, rồi quay sang tôi: “Em có ngửi thấy mùi tanh không?”
Tôi gật đầu: “Có, như mùi m.á.u.”
“Anh biết ngay mà.” Lương Tuyên cười nhẹ: “Trong này có đặt cái bồn tắm nuôi mấy con cá bố anh mua từ chỗ quen. Cá lớn quá, hai bố con ăn không hết nên định dưỡng vài ngày rồi làm. Ai ngờ mấy con chec vẫn chưa dọn, mấy bữa nay tụi nó cứ quẫy trong bồn… chắc có mùi xộc ra. Phòng chứa đồ mà, toàn đồ linh tinh nên mùi càng nặng.”
“Cá?” Tôi nhíu mày, cá mà phát ra tiếng đập mạnh như vậy à.
Lương Tuyên đặt tay lên nắm cửa và đẩy nhẹ, sau đó ra hiệu cho tôi nhìn. Ánh sáng từ ngoài rọi vào căn phòng tối đen, trên sàn quả là có vệt nước lấp loáng.
Đúng là ở phía trong có bồn nước, tôi thu ánh nhìn lại. Lương Tuyên tiến gần tôi rồi hỏi: “Em muốn vào xem không?”
“Không đâu, toàn mùi khó chịu! Anh đóng lại đi, chừng nào rảnh thì dọn luôn nhé.” Tôi nhăn nhăn mũi.
“Được.” Anh đóng cửa rồi kéo tay tôi ngồi xuống sofa.
Anh nhìn tôi, cười dịu dàng: “Tiêu Tiêu của anh lúc nào cũng ưa sạch sẽ, anh biết mà.”
Khi chúng tôi ăn trái cây, Lương Tuyên lấy album ảnh thời nhỏ cho tôi xem: “Lúc nhỏ nhà anh nghèo lắm.”
“Bác trai gây dựng từ hai bàn tay trắng, đâu dễ.”
Trong album, ảnh trước năm năm tuổi của anh không nhiều. Khoảng năm sáu tuổi, quần áo trên người anh đã khá hơn đôi chút nhưng người thì gầy nhẳng và đen nhẻm. Hoàn toàn khác hẳn dáng vẻ cao ráo, trắng trẻo bây giờ.
Lớn thêm một chút, bắt đầu xuất hiện em gái Lương Tuyên. Trong ảnh là bé gái lúc nào cũng được anh hoặc bố bế, cười rất đáng yêu.
Nhìn những bức ảnh đó rồi nhìn người ngồi bên cạnh, tôi buột miệng thở dài: “Tiếc là bác gái mất sớm. Nếu còn, chắc ảnh gia đình sẽ đẹp lắm.”
Lương Tuyên không trả lời ngay.
Ngược lại, anh vô thức liếc về phía cánh cửa nhỏ cạnh TV rồi lập tức thu ánh mắt lại, cố gượng cười: “Ừ… đúng vậy.”
TV đã bị anh tắt và tiếng đập tường kia cũng biến mất.
Không lâu sau bố của Lương Tuyên về nhà. Bác ấy mang theo rất nhiều món ngon, trong đó không thiếu hải sản.
Tôi vốn thích ăn hải sản, nhưng vừa nghĩ đến cái mùi trong căn phòng lúc nãy thì dạ dày liền cuộn lên.
“Sao vậy Tiêu Tiêu? Cháu không thích ăn sao?” Bác quan tâm hỏi: “Nghe Tuyên Tuyên nói con thích hải sản lắm mà.”
Tôi còn chưa kịp trả lời, Lương Tuyên đã lên tiếng: “Bố, tại bố đấy! Phòng để đồ bố không khóa kỹ. Cá trong bồn quẫy loạn, con chec thì bốc mùi. Tiêu Tiêu nghe được hết.”
Không biết có phải tôi nhìn nhầm không, bàn tay đang gắp đồ ăn của bố anh khẽ run lên.
“À… cái phòng chứa đồ đó.” Bác vẫn giữ nụ cười hiền hậu: “Xin lỗi con, Tiêu Tiêu… bên trong không dọa con chứ?”
“Không đâu bác, con chỉ nghe tiếng nên tò mò thôi.” Tôi cười nhẹ đáp lời.
Bác gật đầu rồi cười: “Tốt rồi, không bị dọa là may! Bác tiếp đãi không chu đáo nên ngại quá, đợi Nhiên Nhiên về bác lại gọi hai đứa đến ăn một bữa đàng hoàng.”
Nhiên Nhiên là em gái Lương Tuyên. Tên Lương Niệm, nhỏ hơn anh năm tuổi.
Chúng tôi nói chuyện thêm một lúc, đến hơn hai giờ chiều thì tôi còn việc ở tòa soạn. Nên bảo Lương Tuyên không cần tiễn, tôi tự bắt taxi đi.
Anh đứng ở cửa nhìn tôi rời đi.
Tôi mỉm cười vẫy tay với anh. Trong khoảnh khắc ấy, khóe mắt tôi lại thấy quả táo đặt trên bàn trà —quả táo từng lăn đến chân tôi.
Lương Tuyên vẫn chưa ăn.
Tòa nhà nhà anh là chung cư cao cấp tầng thấp, tuy có thang máy nhưng họ mua căn hộ tầng một cho tiện. Ở đây có khuôn viên xanh mướt và cây cối rậm rạp, che khuất hầu hết cửa sổ tầng một.
Trong bóng cây, điện thoại tôi nhận được tin nhắn của Lương Tuyên: anh bảo tôi đi đường phải cẩn thận.
Tôi cúi đầu định trả lời thì đột nhiên cảm giác có ai đang nhìn mình ập đến, cảm giác ấy rất kỳ dị. Rõ ràng tôi không quay đầu hay phía sau cũng chẳng có mắt, nhưng bản năng của phụ nữ lại báo động cho tôi… Giống như con mồi bất chợt biết có kẻ săn đang dõi theo mình.
Da gà tôi lại nổi lên, tôi quay đầu nhìn lại. Phía sau là rặng cây, sau rặng cây là nhà của Lương Tuyên.
Cửa kính sát đất cùng rèm cửa buông xuống.
Ở đó có bóng người?
Lá cây xào xạc khiến rèm cửa khẽ lay động, đôi mắt cùng bóng người ấy bỗng biến mất.
Đúng lúc đó, có tiếng trẻ con gọi tôi: “Chị ơi!”
Tôi quay lại nhìn thì thấy là một bé trai đẹp mắt, đứa nhỏ ăn mặc rất đẹp và trông lanh lợi.
Nó đảo mắt, rồi cười toe: “Chị cũng là bạn gái của anh trai à?”
Bạn gái của… anh trai?
Từ ‘cũng’ là sao?
Tôi còn chưa kịp hỏi thì điện thoại lại rung. Giữa khoảng không yên tĩnh, tiếng thông báo đột ngột vang lên khiến tim tôi thót mạnh.
Cúi xuống nhìn, trên màn hình điện thoại sáng lên tin nhắn từ bạn trai tôi:
【Thằng bé đó nói gì với em vậy?】
【Tiêu Tiêu?】
3.
Khi nhìn thấy tin nhắn ấy, tay tôi bất giác siết chặt điện thoại. Tôi quay phắt lại nhưng không có ai cả.
Chỉ có lá cây khẽ rung trong gió, rèm cửa được che kín mít cùng cái bóng thoáng lướt qua ban nãy… tất cả dường như chỉ là ảo giác của tôi, chứ đừng nói đến chuyện có người đứng đó.
Tôi từ từ quay đầu lại, cúi mắt gõ chữ hỏi anh: 【Sao anh biết em đang nói chuyện với một đứa bé?】
Khung chat hiện lên dòng ‘đối phương đang nhập…’ nhưng đợi mãi vẫn không thấy câu trả lời.
“Chị ơi, chị còn chưa trả lời em đó! Chị cũng là bạn gái của anh trai này hả?” Thằng bé ở đối diện thấy tôi không đáp, nên tỏ vẻ hơi bực.
Lúc này tôi mới hoàn hồn, nói: “Nhóc à, bạn trai chị chỉ có mỗi mình chị là bạn gái thôi.”
Lương Tuyên từng theo đuổi tôi tròn ba năm, chúng tôi lại quen nhau thêm ba năm nữa. Từ trong ký túc đến chỗ làm, gần như chẳng ai nói anh có điểm gì không tốt. Đúng như lúc tỏ tình anh nói, trong mắt hay trong lòng của anh gần như chỉ có mình tôi.
Mật khẩu điện thoại của anh, tôi biết. Mật khẩu ngân hàng, tôi cũng biết.
Tóm lại bất cứ thứ gì đáng ra phải ‘giữ bí mật’, cho dù tôi đã từng nói: ‘Mỗi người đều cần có không gian riêng, dù là người yêu cũng không cần nói hết bí mật cho nhau đâu’, thì Lương Tuyên vẫn không giấu tôi bất cứ điều gì.
Một người như vậy lẽ nào lại ngoại tình?
Nghĩ đến đây, tôi chợt nhớ đến em gái anh là Lương Niệm.
“Nhóc à, ‘bạn gái’ mà em nói có phải là cô con gái nhà này không? Bạn trai chị còn có một cô em gái rất xinh đó.”
“Không phải!” Có lẽ sợ tôi không tin, thằng bé lập tức xù lông:
“Em biết em gái của anh ấy, lúc nào cũng mắng em! Nói em là người tòa nhà khác, không cho em qua chơi ở khu vui chơi chỗ này… Em nói chị kia là chị trang điểm rất đậm ấy.”
Nó dùng bàn tay mũm mĩm vẽ vẽ lên má mình: “Đậm hơn cả mẹ em luôn! Với lại em còn thấy rất nhiều chị khác nữa.”
Thằng bé bắt đầu giơ ngón tay đếm: “Một này, hai này…”
Tôi nhìn nó đếm, suýt thì dùng hết mười ngón tay, không nhịn được bật cười. Cho dù có là ‘hải vương’, thì nhiều tình nhân đến mấy cũng phải có thời gian xoay xở chứ.
Lương Tuyên bình thường bận làm, lúc rảnh cũng chỉ quanh quẩn bên tôi. Nếu có hoài nghi, tôi cũng phải có chứng cứ rõ ràng. Còn bây giờ, những lời một đứa nhỏ nói có hơi phóng đại quá rồi.
Dù vậy, tôi vẫn nhẹ nhàng xoa đầu nó: “Được rồi, cảm ơn em đã nói với chị nhé!”
“Các chị đó còn cho em ăn đồ ngon nữa, nhưng em chẳng thèm.” Thằng bé lắc đầu.
Nhắc đến ‘đồ ngon’, tôi lục lục trong túi. Cũng chẳng có gì, chỉ có mấy viên kẹo trái cây vị mơ muối tôi tiện tay lấy ở bàn trà nhà họ Lương.
Tôi chìa tay ra và hỏi: “Cảm ơn em nhé, em có muốn ăn kẹo không?”
“Chính là cái này đó!” Thằng bé gần như nhảy cẫng lên: “Các chị đó cũng cho em đúng loại kẹo này, không ngon chút nào! Em không thèm đâu!”
Nói xong, nó ôm ván trượt quay người chạy mất.
Cũng là loại kẹo này?
Loại kẹo này phổ biến vậy sao?
Tôi cúi đầu nhìn mấy viên kẹo mơ mặn trong lòng bàn tay mà vô thức nhíu mày, bình thường tôi sẽ chẳng mấy khi ăn thứ này. Hôm nay đến nhà Lương Tuyên thấy trên bàn trà bày đầy mấy túi kẹo mơ mặn, anh lại nói đó là loại bố anh thích nhất nên tôi mới cố ý lấy vài viên định nếm thử.
Kết quả bận quá nên quên luôn, chỉ tiện tay nhét vào túi.
(Hết Chương 2)