Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Địa Ngục Trần Gian

Chương 1



Ở nhà bạn trai, tôi đã gặp lại dì út… Người bị bắt cóc suốt hơn mười năm.

Giờ đây, dì không còn là nữ thần khoa múa dịu dàng năm nào nữa.

Gia đình này đã dày vò dì nhiều năm, người đàn ông ăn mặc chỉn chu nói tôi gọi ông ta là bác. Bạn trai thì nhìn tôi bằng vẻ chân thành ngỏ lời cầu hôn, còn đứa em út tươi cười rạng rỡ lại gọi dì bằng cái tên độc địa ‘con điên không nhà’.

Tôi thề, tôi thật sự không cố ý bước vào cánh cửa đó.

1

Đây là lần đầu tiên tôi đến nhà bạn trai.

Nhà anh rộng rãi sáng sủa, là một căn hộ lớn được trang trí đầy tỉ mỉ. Mọi thứ đều rất ổn, giống như con người của Lương Tuyên —nhã nhặn, lễ độ, cư xử luôn đúng mực.

Anh từng công khai theo đuổi tôi hơn một năm, từ khi tốt nghiệp cấp ba đến tận năm hai đại học. Cuối cùng tôi cũng đồng ý làm bạn gái anh.

Năm nay vừa tròn ba năm chúng tôi quen nhau.

Trong buổi kỷ niệm ba năm, anh quỳ một chân xuống và lấy chiếc nhẫn ra, chân thành cầu hôn tôi.

Tôi rất xúc động, nhưng dù sao đây cũng không phải chuyện nhỏ nên tôi quyết định gặp mặt gia đình hai bên trước đã.

Không nằm ngoài dự đoán, ba mẹ tôi vô cùng hài lòng về Lương Tuyên.

Anh có gương mặt thanh tú cùng công việc tốt, phẩm hạnh ổn và gia cảnh cũng khá. Nghe nói bố anh khởi nghiệp từ ngành trang trí nội thất, giờ đang quản lý các dự án bất động sản. Anh còn có một em gái, năm nay cũng học năm nhất đại học.

Có một điều hơi lạ, Lương Tuyên rất ít khi nhắc đến mẹ mình. Anh chỉ bảo bà mất sau khi sinh em gái anh. Nghe vậy mẹ tôi lại càng thương anh hơn, bà dặn tôi đừng vô tình nhắc đến chuyện này sợ chạm vào nỗi buồn của anh.

Và hôm nay là ngày tôi đến thăm nhà anh.

Bố của Lương Tuyên ăn mặc chỉnh tề, tác phong lễ độ. Tuy da ngăm và những năm gần đây có hơi phát tướng, nhưng trông rất hiền hậu dễ gần. Em gái của Lương Tuyên thì đã quay lại trường đại học, nên hôm nay không có ở nhà.

“Tiêu Tiêu, cứ gọi bác là bác được rồi.” Bố Lương Tuyên cười hiền với tôi: “Con không biết đâu, Tuyên Tuyên khen con đến tận trời! Lúc trước bác còn không tin, nhưng hôm nay nhìn thấy con… Bác biết nó đúng là tìm được người phù hợp.”

Nghe vậy, tôi hơi ngại mà khẽ nói: “Con không tốt như anh Lương Tuyên kể đâu.”

Nói rồi, tôi quay sang liếc anh một cái. Lương Tuyên chỉ cười ngốc nghếch nhìn tôi.

“À đúng rồi, Tiêu Tiêu! Ba mẹ con sống ở thành phố A đúng không?” Bố anh nhấp một ngụm trà, như vừa nhớ ra chuyện gì.

Tôi gật đầu: “Dạ, nhà con sống ở thành phố A nhiều năm rồi... chắc từ hồi con học tiểu học.”

“Trong nhà từng xảy ra chuyện gì à?” Bác hơi lo lắng hỏi.

Tôi do dự một chút, không nói hết chỉ trả lời: “Hồi nhỏ, ông bà ngoại con xảy ra chuyện... ba con sợ mẹ con đau lòng khi ở gần quê, nên đưa cả nhà từ nước ngoài về lại thành phố A.”

“Ồ—” Bác vừa định nói gì thêm thì chuông điện thoại reo lên.

Bác nghe máy, rồi vô cùng áy náy bảo với tôi rằng có việc gấp phải ra ngoài một chuyến.

“Lát nữa bác mang đồ ngon về cho hai đứa nhé.” Trước khi đi, bác vẫn cười hòa ái.

“Con cảm ơn bác.”

Tôi quay lại ngồi xuống sofa, ngẩng lên thì đúng lúc nhìn thấy tấm ảnh gia đình treo trên tường. Ba người trong ảnh đều cười rất tươi, đây quả là một gia đình nhìn qua đã thấy ấm áp.

“Em nhìn gì vậy?” Lương Tuyên ngồi xuống cạnh tôi.

Tôi chỉ vào bức ảnh: “Em xem ảnh gia đình anh… Em hơi lo không biết sau này sống chung có ổn không.”

Lương Tuyên khoác vai tôi đầy thoải mái: “Không sao đâu, anh ở phe em. Với lại người nhà anh dễ sống lắm, mà sau khi cưới tụi mình cũng đâu ở đây.”

“Không ở đây à?” Tôi buột miệng hỏi.

Không ngờ sắc mặt anh bỗng căng lên, ánh mắt dồn chặt vào tôi khiến tôi nổi da gà.

Tôi cau mày, gọi anh: “Lương Tuyên?”

Anh lập tức hoàn hồn, gượng nở nụ cười: “Đương nhiên rồi, em cũng đâu muốn sống chung với bố của anh đúng không? Tụi mình phải về nhà mới chứ.”

“Vừa nãy anh hơi lạ.” Tôi tỏ vẻ không vui.

“Làm gì có! Em xem TV đi, anh gọt trái cây cho.”

Tivi bật lên, chiếu một bộ phim truyền hình nhạt nhẽo. Tôi chuyển vài kênh, cho đến khi dừng lại ở một chương trình múa của đài nào đó.

Trên màn hình, cô gái với thân hình mềm mại uyển chuyển đang múa trong tiếng nhạc dịu dàng. Đó đáng lẽ phải là một khung cảnh rất đẹp.

“Bộp… bộp!”

“Bộp!”

Đúng lúc ấy một loạt tiếng đập cửa liên tiếp vang lên, giữa nền nhạc êm ái những tiếng đập ấy nghe vô cùng chỏi tai. Khiến tôi giật thót mình.

Nhưng âm thanh đó không phát ra từ cửa chính, mà từ đâu đó… sau chiếc TV.

Tôi đứng dậy, thấy tiếng động vang lên từng nhịp, từng nhịp phát ra từ phía sau chiếc TV treo tường.

Ngay cạnh TV, có một cánh cửa nhỏ.

Thực ra khi tôi mới đến nhà anh, tôi đã để ý cánh cửa này. Chỉ là khi bị tôi hỏi, Lương Tuyên hơi khựng lại rồi làm như không có gì mà nói: “Ồ, đấy chỉ là phòng chứa đồ thôi. Lỉnh kỉnh lắm, nên anh khóa lại luôn.”

Sau đó bố anh về, câu chuyện cũng dừng tại đó.

Anh đã nói đây chỉ là phòng chứa đồ, vậy làm sao lại có tiếng đập cửa?

Giữa âm thanh ồn ào của TV, tiếng đập cửa trầm đục ấy vẫn từng nhịp vang lên từ phía sau bức tường. Nó không sắc cũng không mạnh, nghe như đập bằng đồ vật thì không đúng.

Mà giống như… dùng đầu.

Dù tôi gan đến đâu, ý nghĩ ấy cũng làm tôi lạnh sống lưng. Lương Tuyên còn đang trong bếp, căn hộ lại rộng nên phòng khách cách bếp khá xa.

“Có ai trong đó không?” Tôi nhìn về phía bếp, rồi quay lại dè dặt hỏi về phía cánh cửa ‘phòng chứa đồ’.

Chỉ có tiếng múa trên TV cùng tiếng đập cửa, nhưng không có ai đáp lại. Những tiếng đập chậm rãi và đều đặn, trầm nặng như dội vào chính lồng ngực tôi.

Tôi bước đến gần cánh cửa nhỏ, rồi nâng giọng: “Trong đó có ai không?”

Tất cả bỗng dừng lại.

Đúng lúc ấy, tay tôi đặt lên nắm cửa và xoay nhẹ… Cửa đã mở được.

Tôi có nên vào xem không?

Nhưng đây là nhà của Lương Tuyên, nghĩ vậy nên tôi rụt tay lại. Ngay khoảnh khắc ấy, tiếng đập cửa lại vang lên.

Nhưng lần này dồn dập và mãnh liệt, như thể có ai đó đang dùng hết sức lực mà đập. Ngay cả cánh cửa cũng rung lên.

Rốt cuộc ai đang ở bên trong?

Hồi nhỏ, tôi từng học qua một thời gian ngắn nhu thuật. Lớn lên ba mẹ lại cho tôi học quyền anh, trông tôi có vẻ yếu đuối nhưng thật ra không phải dạng vừa.

Đương nhiên, tôi chưa từng nói điều này cho Lương Tuyên.

Tiếng đập cửa lại ngừng, tôi đặt tay lên nắm cửa lần nữa.

‘Cạch’ —-Một mùi m.á.u tanh ập thẳng vào mặt,

Ánh sáng mạnh lùa vào căn phòng tối chật hẹp. Xộc lên mũi là thứ mùi nồng nặc và chua loét, khiến tôi theo phản xạ bịt mũi.

Mùi đó giống như gỗ mục hay hải sản bị ươn lâu ngày, nhưng còn nồng hơn như vậy… giống mùi chất thải để lâu ngày.

Trong này chứa cái gì? Thật sự là phòng chứa đồ sao?

Đúng lúc tôi định bước vào, phía sau đột nhiên vang lên tiếng đồ vật rơi xuống.

“Bộp… Lộc cộc—” Một thứ gì đó lăn từ sau lưng tôi ra trước và lăn đến gần.

Vật đó chạm nhẹ vào chân tôi, không lệch một chút nào. Điều đó khiến tim tôi bất giác đập mạnh, đi kèm với đó là giọng nói của Lương Tuyên vang lên phía sau đầy dịu dàng: “Tiêu Tiêu, em đang làm gì thế?”

(Hết Chương 1)


Bình luận

Loading...