Chương 6

Cập nhật lúc: 05-07-2026
Lượt xem: 0

Ta xông qua đám người vây quanh chạy tới, m.á.u của ông vẫn còn ấm, da của ông vẫn còn ấm, ta dùng áo ấm mùa đông bọc lấy đầu ông, muốn gọi ông một tiếng cha nhưng n.g.ự.c ta như bị đè bẹp, không hít được hơikhông thốt ra được một chữ.

Quan binh nhanh chóng phản ứng lại, xông lên kéo ta, trong lúc hỗn loạn,  người ôm lấy tangười đó vỗ lưng ta, giọng run run nói, A Giản, chúng ta về nhà thôi.

Cuối cùng ta cũng thở được, trong vòng tay chàngta khóc nức nở, khóc đến nỗi không chịu nổi nữa, ngất đi.

Khi tỉnh lạita nằm trên giường, mắt Lương Khiển đỏ hoe, xoa mặt ta nói, nàng tỉnh rồikhông sao rồikhông sao rồi.

Ta thấy câu không sao rồi này không dùng như vậy, nhất là bây giờ, nghe thật chói tai.

Ta nhắm mắt lạinóichàng ra ngoài đi.

Chàng cúi xuống, hôn lên trán ta nóita không ra ngoài, A Giản, ta ở bên nàng, không đi đâu cả.

Tùy chàng thôi, dù sao thì từ nay về sautrên đời chỉ còn một mình ta.

Ta nằm trên giường mấy ngày, Lương Khiển nói, triều đình đã hợp táng cha mẹ tachàng làm hai bài vị đặt ở hậu viện, sau này khi ta khỏe, chàng sẽ đưa ta đi tế bái họ.

Lúc đầu ta nghĩ, hay là ta cũng bệnh mãi không dậy rồi c h ế t luôn đi nhưng nằm mãi nằm mãi, cơ thể dần dần hồi phục, ta vốn không phải là nữ tử yếu đuối.

Lương Khiển càng ngày càng ân cần, ban đêm nằm bên cạnh dỗ dành ta, cố gắng chọc ta cười, đôi khi còn được voi đòi tiên ôm ta, mặc dù cuối cùng đều bị ta đá xuống.

Có lần chàng nằm bên cạnh ta nói, A Giản, cuối cùng ta phải làm sao mới  thể bù đắp cho nàng đây? Nàng nói cho ta biết đita thực sự không biết phải làm sao nữa rồi.

Ta cười nói, bù đắp cái gì? Chàng không nợ tata là con gái của gian thần, không ai cần bù đắp cho ta.

Hầu phu nhân thường nói với ta, A Giản, dù sao thì cũng phải sống tiếp, Khiển Nhi thật lòng thương con, con hãy sống tốt với nó đi.

Bà là người duy nhất ta không ghét, khi bà nói chuyện, ta chỉ lắng nghekhông phản bác bà. Nếu cha mẹ ta còn sống,  lẽ ta cũng sẽ nguyện ý sống tốt với Lương Khiển.

Uy Viễn Hầu thường dẫn bạn cũ về phủ, đôi khi họ sẽ nói về cách lật đổ cha ta, cả phủ tràn ngập không khí vui vẻ.

Tất nhiên họ không để ý đến ta, thậm chí còn cười lớn hơn khi phát hiện ta đi ngang qua.

Sau khi ta về phòng, Lương Khiển đuổi theo ôm ta nói, A Giản, chúng ta dọn ra ngoài đi, chúng ta dọn đến nơi thật xa Hầu phủ, đến nơi không nhìn thấy họ nữa.

Trong lòng ta thầm nghĩ, phải dọn, ta sẽ dọn.

Đến Tết Trùng Dương, đồ đạc của ta đã chuẩn bị xong.

Ta biết cha mẹ ta không được chôn cất tử tế, ta biết t.h.i t.h.ể của họ bị vứt ở đâu. Khi Tiểu Tửu lén mang tro cốt của cha mẹ ta về, ta không chút do dự rời đi.

Tất nhiên, cũng không phải là không chút do dự rời đi, mà là thu dọn một ít đồ  giá trị rồi không chút do dự rời đi, cha ta từng là thương nhân, con gái của thương nhân, sao  thể không quan tâm đến tiền chứ?

Hôm đó tiền sảnh đãi tiệc, sẽ chẳng ai phát hiện ra ta đã mất tích.

Ta mặc một bộ quần áo vải thô chui ra khỏi cống, lên xe ngựa của Tiểu Tửu, chúng ta ra khỏi thành đi về phía nam.