Ngày Tai Tôi Hồi Phục, Tôi Đặt Vé Rời Đi
Chương 4
Cô ta đi dép lê lẹp xẹp tới sau lưng tôi, gần như áp sát tai tôi, cố ý thổi hơi nóng vào:
“Này, tôi đang nói chuyện với cô đấy!”
“Điếc tai rồi, mắt cũng mù luôn à?”
Thẩm Lệ Dao trợn mắt, không đợi tôi phản ứng, tự nhiên mở tủ lạnh lấy một hộp sữa.
“Đúng là đồ vô dụng.”
“Không hiểu mấy năm nay A Từ chịu đựng cô kiểu gì nữa.”
Cô ta ngửa đầu uống ừng ực, ánh mắt vô tình rơi vào tấm ảnh chụp chung giữa tôi và Cố Từ đặt trên bàn phòng khách, liền bật cười khinh khỉnh.
“Nhưng cũng sắp rồi.”
“Đợi đến lúc cô biết chuyện tôi mang thai, chịu không nổi mà tự rời đi, thì A Từ sẽ thuận lý thành chương chăm sóc tôi và em bé.”
Hộp sữa trong tay cô ta bị bóp chặt, phát ra tiếng lách cách chói tai.
“À đúng rồi,” cô ta như sực nhớ ra điều gì, cười híp mắt,
“Hồi đó cô rất thích chiếc váy ấy đúng không?”
“A Từ mua cho tôi rồi đấy.”
“Cái màu xanh nhạt đó nha.”
Các ngón tay tôi siết chặt lại, nhưng sắc mặt vẫn bình thản như cũ, tiếp tục rửa bát, giả vờ như không nghe thấy gì.
Sao tôi lại không nhớ chứ.
Cố Từ từng nói chiếc váy đó không hợp với tôi.
Ngày hôm sau tôi mang tiền đi mua thì được thông báo đã ngừng bán.
Hóa ra, không phải hết hàng.
Chỉ là anh đã mua nó cho người khác.
Thấy tôi không có phản ứng, Thẩm Lệ Dao cảm thấy vô vị, hừ nhẹ một tiếng, vừa ngân nga hát vừa quay về phòng khách.
“Lát nữa tôi sẽ mặc chiếc váy đó đi hẹn hò với anh ấy.”
“Buổi hẹn tối nay của hai người, tôi nhất định sẽ phá cho bằng được.”
Cánh cửa phòng khách đóng lại.
Tôi lau khô tay, trở về phòng ngủ, khóa trái cửa.
Cho cô ta đủ thời gian rời đi.
Tôi lại kéo chiếc vali nhỏ từ sâu trong tủ ra, kiểm tra lần cuối giấy tờ và vé máy bay.
Sáu giờ chiều, chuyến bay đi Nam bán cầu.
Ở đó đang là mùa hè.
Ở đó có những người thân vẫn luôn chờ tôi trở về.
Không biết đã bao lâu trôi qua, tôi nghe thấy tiếng Thẩm Lệ Dao vừa ngân nga vừa rời khỏi căn nhà này.
Trong phòng ngủ, tôi ngồi yên, nhìn ánh nắng xuyên qua khe cửa, rọi xuống sàn thành những vệt sáng mảnh mai.
Rất yên tĩnh.
Tôi đứng dậy, kéo vali, rời khỏi nhà, bắt xe đến sân bay.
Cố Từ — người đã nói bốn giờ sẽ quay về đón tôi — quả nhiên thất hẹn.
Tin nhắn của anh gửi tới:
“Xin lỗi, anh có chút việc, không thể kịp quay về.”
Gần như cùng lúc, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ.
Là ảnh thân mật của Cố Từ và Thẩm Lệ Dao.
Bên dưới là kết quả kiểm tra thai sản.
“Chị ơi, con của em và A Từ rất khỏe nha.”
“Ây da, gửi nhầm người rồi.”
Nói là gửi nhầm, nhưng cô ta không hề thu hồi tin nhắn.
Tôi rất nhanh trả lời:
“Rất tốt.”
“Chúc hai người khóa chặt lấy nhau, cả đời đừng bao giờ chia lìa.”
Gửi xong, tôi rút thẻ SIM, ném ra ngoài cửa xe.
Ở phía bên kia.
Cố Từ vô tình nhìn thấy tin nhắn của Thẩm Lệ Dao, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Em đang gửi gì cho An An?”
Thẩm Lệ Dao giật mình, vội cất điện thoại đi, cố giữ bình tĩnh:
“Em không gửi gì cả.”
Tim Cố Từ chợt rơi mạnh xuống.
Anh giật lấy điện thoại.
Cuộc trò chuyện trên màn hình như một cú đánh chí mạng.
Tin nhắn khoe mang thai kia.
Bên dưới là trạng thái đã đọc.
Và câu trả lời của An An:
“Rất tốt, chúc hai người khóa chặt lấy nhau, cả đời đừng bao giờ chia lìa.”
Thời gian: ba mươi phút trước.
Đầu óc Cố Từ trống rỗng trong khoảnh khắc.
An An… đã trả lời?
Cô ấy biết rồi sao?
Cô ấy biết đến mức nào rồi?
“Cô đã làm gì?!”
Cố Từ siết chặt điện thoại, ánh mắt nhìn Thẩm Lệ Dao gần như đáng sợ.
“Ai cho cô gửi tin nhắn cho cô ấy?!”
“Em… em chỉ gửi nhầm thôi…”
Thẩm Lệ Dao sợ đến mức lùi lại, giọng run rẩy.
“Em tưởng đó là người lạ…”
Cố Từ không còn nghe thấy bất kỳ lời biện hộ nào nữa.
Anh đẩy mạnh cô ta ra, quay người lao về phía xe mình.
Chiếc xe phóng điên cuồng trên đường phố.
Trong đầu anh, những hình ảnh gần đây không ngừng tua lại.
Ánh mắt bình thản khi cô nói “mong chờ” vào buổi sáng.
Động tác hơi nghiêng đầu khi cô tránh cái ôm của anh.
Sự dịu dàng quen thuộc… nhưng lại quá mức xa cách.
Những chi tiết từng bị anh bỏ qua, giờ phút này đều được xâu chuỗi lại.
Ghép thành một sự thật rõ ràng đến tàn nhẫn.
Cô ấy đã khỏi rồi.
Cô ấy đã khỏi từ lâu.
Và cô ấy vẫn luôn tỉnh táo nhìn anh diễn trò.
Khi Cố Từ lao vào nhà, bên trong yên tĩnh đến đáng sợ.
Không có ánh đèn.
Không có tiếng bước chân.
Chỉ còn lại sự trống rỗng lạnh lẽo.
“An An?”
Không ai trả lời.
(Hết Chương 4)