Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

MẸ ĐEM HẾT TIỀN HƯU CHO CHỊ DÂU, TÔI BỊ TÍNH TIỀN BỮA ĂN TẤT NIÊN

Chương 3



Đầu dây bên kia im lặng đúng hai giây, rồi giọng cô anh trở nên hờ hững:

 

“Ôi dào, tưởng chuyện gì nghiêm trọng. Tiền của bà ấy thì bà ấy muốn cho ai chẳng được? Cho anh cậu thì sao? Anh cậu điều kiện không bằng cậu, mẹ cậu đỡ đần chút cũng là hợp tình hợp lý. Là em trai thì sao lại so đo với anh mình? Mà vợ cậu cũng giỏi giang kiếm tiền lắm mà, thiếu gì đâu?”

 

Tôi nghe đến mức tai muốn mọc nấm.

 

Tôi đi tới, lấy điện thoại từ tay chồng, bật loa ngoài, đặt xuống bàn trà.

 

“Hạ Nhuận Nhuận?” Giọng cô lập tức thay đổi, cảnh giác hẳn. “Cô im đi, đây là chuyện nội bộ nhà họ Lục, cô đừng có xía vô!”

 

“Cô à, tôi không xin ý kiến. Tôi đang thông báo.” Tôi điềm tĩnh, nhưng từng chữ cứng rắn như đá tảng.

 

“Thứ nhất: từ hôm nay trở đi, chuyện dưỡng già của mẹ chồng tôi — xin giao lại cho vợ chồng anh hai.

 

Thứ hai: phiền cô ngưng làm phiền chồng tôi bằng mấy cuộc gọi mang danh đạo đức. Anh ấy đã quá mệt để nghe thêm nữa rồi.

 

Thứ ba: nếu cô vẫn muốn tranh luận phải trái, thì làm ơn chuyển cho tôi ba mươi ngàn mà cô vay năm ngoái, hứa trả từ tháng trước. Ngay bây giờ. Trả liền.”

 

Đầu dây bên kia, tuyệt nhiên không còn tiếng thở.

 

“Ba… ba mươi ngàn gì cơ?!”

 

“Tôi có cần gửi sao kê chuyển khoản và tin nhắn nhắc nợ lên nhóm họ hàng để giúp cô nhớ lại không?”

 

“…Cô…”

 

“Chúc cô năm mới an khang.” Tôi lạnh lùng cúp máy, không quên cho luôn số vào danh sách chặn.

 

Lục Trầm Uyên ngồi đơ ra, nhìn tôi như thể vợ mình đột nhiên biến thành người khác.

 

Tôi nhặt điều khiển, bật Gala xuân. Tiếng trống, tiếng nhạc rộn ràng tràn ngập căn phòng.

 

“Thôi, bỏ đi. Tết mà, không đáng để bực. Lại đây, gói sủi cảo.”

 

Tôi bưng bột và nhân ra bàn ăn, gọi anh lại.

 

Anh đi tới, ngồi đối diện tôi, cầm lấy vỏ bánh mà vẫn ngơ ngác.

 

“Vợ…” Giọng anh khàn khàn, đầy áy náy. “Anh… trước giờ toàn để em chịu thiệt.”

 

Tôi mỉm cười, tay thoăn thoắt nặn một chiếc sủi cảo hình thỏi vàng đẹp đến hoàn hảo.

 

“Chuyện cũ bỏ đi. Từ giờ, sống tốt đời của mình.”

 

Anh gật đầu thật mạnh.

 

Ngoài trời, pháo hoa bung nở. Trong nhà, tiếng cười, tiếng nói, mùi bột mì, thịt băm — một cái Tết ấm áp mà tôi chưa từng được chạm vào.

 

Đúng lúc ấy, điện thoại tôi reo.

 

Tin nhắn từ số lạ: Lục Hạo.

 

“Hạ Nhuận Nhuận, cô giỡn đủ chưa? Mẹ tôi vì cô mà suýt nhập viện! Chuyển tiền ngay! Đừng để tôi phải làm lớn chuyện!”

 

Tôi nhìn dòng tin đầy mùi đe dọa, nhếch môi cười lạnh.

 

Làm lớn chuyện?

Tôi cũng đang mong được xem, anh ta “làm lớn” thế nào.

 

Tôi không buồn đáp lại tin nhắn của Lục Hạo, chỉ lạnh lùng chặn số không chút do dự.

 

Cả buổi tối sau đó, điện thoại Lục Trầm Uyên réo không ngừng. Họ hàng kéo nhau gọi như thể hẹn trước — từ chú bác tới cậu mợ, ai cũng “góp giọng”.

 

Nội dung thì quanh đi quẩn lại một bài: vợ chồng tôi bất hiếu, còn tôi — con dâu ác độc, thiếu đạo đức, phá hoại gia đình.

 

Lúc đầu, Lục Trầm Uyên còn kiên nhẫn phân trần, nhưng càng nói càng bế tắc. Cuối cùng anh tắt luôn chuông, quẳng điện thoại sang một bên, ngồi lặng thinh.

 

“Anh không ngờ đám họ hàng lại ‘đồng lòng’ dữ vậy,” anh cười khổ.

 

Tôi đặt đĩa sủi cảo còn nóng hổi trước mặt anh, nhàn nhạt nói:

“Đồng lòng cái gì mà đồng lòng. Họ chỉ biết đứng trên cái bục gọi là đạo đức, rồi thi nhau dạy người. Nhất là dạy mấy đứa chịu thiệt nhiều nhất. Vừa rẻ sức, lại vừa được tiếng cao thượng.”

 

Hơi nóng từ đĩa sủi cảo lan tỏa, xua đi cái lạnh đang luẩn quẩn trong không khí.

 

Dao Dao ăn đến mức môi bóng nhẫy, vừa ăn vừa cười toe toét. Tôi và Lục Trầm Uyên liếc nhau, khẽ mỉm cười. Mọi bực bội nãy giờ, dường như cũng tan theo hơi ấm ấy.

 

Trên tivi, tiếng chuông giao thừa vang lên. Một năm mới lại đến.

 

Tôi đưa Dao Dao một bao lì xì dày cộp. Con bé reo lên sung sướng, lăn lộn trên sofa như phát hiện ra kho báu.

 

Lục Trầm Uyên cũng lấy một phong bao đỏ đưa cho tôi. Tôi mở ra — là một chiếc thẻ ngân hàng.

 

“Bên trong có 50 ngàn,” anh nhìn tôi, giọng nghiêm túc, “là toàn bộ tiền riêng của anh. Anh biết còn thiếu nhiều mới đủ đặt cọc nhà, nhưng anh hứa, từ giờ sẽ cùng em cố gắng, nhất định lo được trường tốt cho Dao Dao.”

 

Tôi thấy ấm lòng, nhưng vẫn đẩy lại tấm thẻ.

 

“Tiền của anh, anh giữ đi. Còn chuyện nhà cửa, để em nghĩ cách.”

 

Vừa dứt lời, chuông cửa vang lên.

 

Tôi và anh quay sang nhìn nhau, trong mắt đều lộ vẻ ngạc nhiên.

 

Giờ này còn ai đến?

 

Lục Trầm Uyên đứng dậy ra mở. Vừa hé cửa, người đứng trước mặt khiến cả hai vợ chồng c.h.ế.t sững.

 

Lục Hạo và chị dâu — mặt mũi xám ngoét, người đầy bụi đường.

 

“Lục Trầm Uyên! Hạ Nhuận Nhuận! Hai người giỡn đủ chưa? Không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn, tính mất tích luôn hả?!”

 

Lục Hạo lao vào như gió, mở miệng là c.h.ử.i, giọng rống lên khiến Dao Dao hoảng sợ, chạy thẳng ra sau lưng tôi trốn.

 

Chị dâu cũng vào theo sau, ánh mắt quét một vòng quanh nhà. Thấy bàn ăn còn nguyên mâm cơm nóng sốt, thấy Dao Dao ôm lì xì to đùng, trong mắt cô ta hiện rõ vẻ đố kỵ.

 

“Tết nhất rồi, hai người chặn cửa nhà tôi làm cái gì?” Lục Trầm Uyên đứng chắn trước mặt tôi và con, mặt lạnh tanh.

 

“Làm gì à? Cả nhà tôi nhịn đói bữa tất niên, anh nghĩ tôi tới đây làm gì?! Mẹ vì hai người mà tăng huyết áp, nằm bẹp giường không dậy nổi! Còn hai người ở đây ăn uống linh đình, xem Gala xuân, sống như chưa từng có chuyện gì?!”

 

Tôi ôm Dao Dao, thản nhiên nhìn hai người họ diễn kịch.

 

“Mẹ bị cao huyết áp thì phải vào viện chứ. Nhà tôi đâu phải phòng cấp cứu mà kéo nhau đến ăn vạ?”

 

“Cô…” Lục Hạo nghẹn lời.

 

Chị dâu vội vàng chen vào làm người hòa giải, mặt giả vờ mềm mỏng:

 

“Em dâu, nói ít lại một chút. Tụi chị tới đây là để nói chuyện t.ử tế. Mẹ lớn tuổi rồi, sức khỏe yếu, chịu không nổi cú sốc. Có gì cũng chỉ là tiền thôi, người một nhà với nhau, có đáng để làm rùm beng vậy không?”

 

Vừa nói, chị ta còn giả bộ muốn kéo tay tôi.

 

Tôi lạnh mặt, ôm con né hẳn sang một bên, không cho đụng vào người.

(Hết Chương 3)


Bình luận

Loading...