Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

MẸ ĐEM HẾT TIỀN HƯU CHO CHỊ DÂU, TÔI BỊ TÍNH TIỀN BỮA ĂN TẤT NIÊN

Chương 2



Đúng lúc ấy, điện thoại anh reo.

 

Người gọi đến: "Mẹ."

 

Nụ cười trên mặt anh lập tức tắt lịm. Anh liếc nhìn tôi, ánh mắt lúng túng xen căng thẳng.

 

Tôi gật đầu. "Nghe đi."

 

Anh hít sâu, nhấn nút, bật loa ngoài.

 

Giọng mẹ chồng vang lên, kèm theo tiếng tivi, tiếng cười nói náo nhiệt từ đầu dây bên kia.

 

“Alo, Lục Trầm Uyên à? Giờ này rồi còn chưa thấy về? Mấy giờ rồi hả con?”

 

Anh nuốt nước bọt, trả lời: “Mẹ, năm nay tụi con không về.”

 

Đầu bên kia im bặt. Tiếng cười nói cũng lắng xuống vài phần.

 

“Không về? Mắc gì không về? Tết nhất mà không về là sao?”

 

“Công ty con có việc gấp…” Anh nói dối lấy lệ.

 

“Việc gì mà quan trọng hơn Tết? Đừng có vớ vẩn! Mẹ nói trước, năm nay mẹ và chị dâu con bàn rồi, tiền cơm tất niên là 6666 tệ, lấy số đẹp cho phát tài. Chuyển nhanh lên, người ta còn đi chợ.”

 

Tới rồi.

 

Tôi nhìn Lục Trầm Uyên mặt đỏ bừng, tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.

 

“Tiền hả?” Anh gần như rít qua kẽ răng.

 

“Đúng rồi, tiền! Năm nào chẳng là vợ chồng con chi đâu? Năm nay nâng tiêu chuẩn chút, có sao đâu? Hai đứa kiếm được mà. Chuyển lẹ đi, anh con với chị ấy đang đợi.”

 

Tiếng chị dâu vọng tới: “Mẹ nhanh lên, chợ hải sản sắp đóng cửa, cua hoàng đế mà trễ là không tươi nữa!”

 

Cua hoàng đế.

 

Nghe cũng sang chảnh thật đấy.

 

Tôi lấy điện thoại khỏi tay chồng, tay anh lạnh ngắt, run lên.

 

Tôi kề máy, giọng bình thản:

 

“Mẹ.”

 

Bên kia khựng lại, rõ ràng không ngờ tôi nghe máy.

 

“À, Hạ Nhuận Nhuận hả? Tiện lắm, con nhắc chồng chuyển tiền lẹ giùm mẹ cái.”

 

“Mẹ.” Tôi ngắt lời bà, giọng rõ ràng, từng chữ đanh thép: “Bữa cơm tất niên năm nay, tụi con không ăn. Tiền, cũng không gửi.”

 

“Cái gì?!”

 

“Tụi con không về, không ăn, nên 6666 tệ, tụi con cũng không trả.”

 

“Hạ Nhuận Nhuận! Cô giở trò gì vậy?! Tết mà không về, không đưa tiền, cô muốn tạo phản à?! Đưa máy cho Trầm Uyên! Tôi biết ngay là cô xúi giục nó!”

 

“Anh ấy đang ngồi cạnh con.” Tôi nhìn chồng, giọng lạnh như thép. “Mẹ quên rồi sao? Mới nửa tháng trước, mẹ đưa trọn hai trăm nghìn tiền hưu cho anh hai chị dâu.”

 

Bên kia im phăng phắc.

 

“Số tiền đó, mẹ từng bảo để đổi nhà cho Dao Dao học trường tốt. Giờ mẹ trao tay người khác, tụi con tôn trọng. Mẹ đã chọn người thừa kế tiền dưỡng già, thì từ nay, Tết nhất hay bệnh tật, cứ để ‘người được chọn’ lo.”

 

“6 ngàn 666 tệ, gọi chị dâu đi. Cua hoàng đế, tôm hùm, bào ngư gì đó, người ta ăn thoải mái.”

 

Mẹ chồng tức nghẹn họng. “Cô… cô…”

 

Chị dâu giật máy: “Em dâu à, nói vậy nặng lời quá. Tiền mẹ đưa cho ai là quyền của mẹ. Em đừng nhỏ mọn vì chút chuyện lặt vặt. Người một nhà mà.”

 

“Chị dâu,” tôi cười khẩy, “tiền không rõ ràng, thì tình cảm cũng chẳng ra gì. Trước giờ tụi em không tính, vì nghĩ là người nhà. Giờ mẹ dùng hai trăm nghìn nói rõ ai mới là nhà của mẹ. Tụi em hiểu rồi.”

 

Chị ta nghẹn họng.

 

“Vậy nha. Hai trăm nghìn đó đủ để ăn vài chục cái Tết, mỗi lần sáu ngàn cũng không xi nhê. Cứ tận hưởng đi. Tụi em còn phải về gói sủi cảo. Chúc mừng năm mới.”

 

Tôi dứt khoát tắt máy, chặn luôn số mẹ chồng và chị dâu.

 

Thế giới, lập tức yên ắng như chưa từng có bão tố.

 

Lục Trầm Uyên nhìn tôi, mắt đỏ hoe, nhưng sâu trong đó là sự giải thoát.

 

“Vợ…”

 

Tôi cười, nắm tay Dao Dao:

 

“Về nhà thôi. Tối nay có sủi cảo nhân thịt heo cải thảo — món anh thích nhất đấy.”

 

Dao Dao chẳng hiểu gì, chỉ vui mừng reo lên: “Yeah! Có sủi cảo rồi!”

 

Nhìn khuôn mặt con bé ngây thơ rạng rỡ, mọi đám mây trong lòng tôi... tan biến.

 

Tết năm nay — là khởi đầu mới của một gia đình nhỏ thật sự.

 

Về đến nhà, Lục Trầm Uyên vẫn còn ngơ ngác như người vừa tỉnh khỏi cơn mê.

 

Tôi lặng lẽ cất từng món đồ vào tủ lạnh, Dao Dao thì hí hửng lôi đồ chơi mới ra, tự chơi một mình trên tấm t.h.ả.m mềm. Căn nhà ấm áp như một thế giới riêng, hoàn toàn tách biệt khỏi cái lạnh và hỗn loạn ngoài kia.

 

Lục Trầm Uyên ngồi bất động trên sofa, điện thoại trong tay sáng lên liên tục — rồi lại tắt. Tin nhắn, cuộc gọi tới tấp đổ về như lũ tràn. Tôi biết, cơn giông mang tên “họ hàng” đã chính thức kéo tới.

 

Người đầu tiên gọi đến là cô ruột anh.

 

Lục Trầm Uyên nhìn tôi như chờ ý. Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ cất túi bánh trôi vào ngăn đá. Anh thở dài, rồi đành nhấn nút nghe máy.

 

“Alo, con nghe, cô à.”

 

Giọng đầu dây bên kia gào thẳng vào tai:

 

“Lục Trầm Uyên! Cậu với vợ cậu muốn gây chuyện gì đây hả? Tết nhất tới nơi, mà dám làm mẹ cậu tức đến khóc nghẹn! Tôi vừa chúc Tết xong, bà ấy nức nở nói hai đứa không chịu về, không đưa tiền, ngay cả bữa cơm tất niên cũng không có mà ăn! Cậu còn coi bà là mẹ không hả?!”

 

Không bật loa, tôi cũng nghe rõ từng chữ như đ.â.m thẳng vào màng nhĩ.

 

“Cô ơi… không phải như cô nghĩ đâu—”

 

“Tôi mặc kệ! Dù là thế nào thì mẹ cậu vẫn là người sinh ra cậu! Nuôi nấng từng ấy năm, giờ ngay cả bữa cơm Tết mà cậu cũng không lo nổi à?! Vợ cậu thì quá quắt, không biết điều! Chắc chắn là do nó giật dây! Cậu là đàn ông con trai, để vợ quyết hết mọi chuyện là sao?! Mau chuyển tiền cho mẹ cậu, rồi gọi điện xin lỗi ngay! Tết mà để bà buồn, cậu còn là con người à?!”

 

Lời trách móc tuôn như b.ắ.n s.ú.n.g liên thanh, mà đạn thì nhắm hết vào tôi.

 

Lục Trầm Uyên mặt đỏ bừng, bàn tay siết c.h.ặ.t điện thoại đến mức gân xanh nổi đầy trên trán.

 

“Cô! Mẹ cháu vừa đưa hết hai trăm nghìn tiền hưu trí cho anh cháu — cô có biết không? Tiền đó ban đầu là để mua nhà cho Dao Dao chuyển trường đấy!”

(Hết Chương 2)


Bình luận

Loading...