Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Sau khi biết được âm mưu của anh trai bạn trai, tôi tương kế tựu kế

Chương 5



Hai ngày trước, tôi lướt thấy bài đăng của Giang Lâm đã có cập nhật mới.

 

“Mọi người ơi, chuyện hôn sự của thằng em tôi bị tôi phá tan tành rồi! Đúng là hả dạ quá đi!”

 

“Tôi xúi nó liệt kê hóa đơn ra rồi tìm con bồ cũ mà đòi tiền, thế mà nó lại không chịu? Cũng may nhờ cái lưỡi không xương của tôi, mọi thứ cuối cùng vẫn thành công theo đúng kế hoạch!”

 

“Mọi người không thấy sắc mặt nó lúc đó đâu, với cả ánh mắt khinh bỉ của đám đông nữa, ha ha, đúng là cười c.h.ế.t mất!”

 

“Tôi phải khiến nó thân bại danh liệt, để nó mất sạch mặt mũi giữa bàn dân thiên hạ! Biến nó thành chuột chạy qua đường, thành trò cười cho thiên hạ lúc trà dư t.ửu hậu, cả đời này đừng hòng lấy được vợ, cứ ở vậy làm lính phòng không suốt đời đi!”

 

“Nó chẳng phải đắc ý lắm sao? Đời nó chẳng phải thuận buồm xuôi gió lắm sao? Để tôi xem nó còn cười được đến bao giờ.”

 

Dưới phần bình luận, cư dân mạng đồng loạt chỉ trích hắn quá độc ác.

 

“Em trai anh tin tưởng anh như thế, mà anh lại đem nó ra làm trò đùa? Lương tâm anh không thấy c.ắ.n rứt à?”

 

“Quá thâm độc! Sự đố kỵ làm con người ta trở nên biến thái thật đấy!”

 

“Em trai anh có người anh trai đố kỵ như anh đúng là xui xẻo tám đời! Cả đời nó bị anh hủy hoại rồi.”

 

Tuy nhiên Giang Lâm lại nổi khùng lên: “Các người thì biết cái đếch gì! Thế nào gọi là cả đời nó bị tôi hủy hoại? Tôi kề d.a.o vào cổ bắt nó chia tay à? Ép nó đi tính hóa đơn chắc?”

 

“Nếu bản thân nó thật sự không muốn, thì ai mà xoay chuyển được nó? Trong lòng nó rõ ràng cũng nghĩ thế, nhưng lại thích tỏ vẻ thanh cao, muốn người khác nói hộ cái ý định đó ra thôi! Tôi chẳng qua là thuận nước đẩy thuyền giúp nó một tay thôi mà!”

 

Có không ít người hỏi hắn có sợ chuyện bị bại lộ, rồi bị gia đình đoạn tuyệt quan hệ không.

 

Hắn lại tỏ vẻ bất cần: “Không sợ gì hết! Tôi thậm chí còn mong được thấy cái vẻ mặt tuyệt vọng sụp đổ của nó khi biết được sự thật! Nghĩ đến thôi đã thấy giải tỏa rồi!”

 

“Mẹ tôi biết chuyện nó chia tay bạn gái, tức đến mức mấy ngày không ăn cơm. Trước đây ngày nào bà cũng mắng tôi, giờ thì cuối cùng cũng yên tĩnh rồi, bà chuyển sang mắng nó, thật là sảng khoái!”

 

“Tôi chính là muốn cho mẹ tôi biết, đứa con trai út mà bà yêu thương cũng chỉ đến thế mà thôi! Còn đứa con trai cả mà bà luôn chỉ trích hằng ngày thì ưu tú hơn thằng em gấp vạn lần!”

 

“Nó không xứng đáng được sống thuận lợi như vậy, nó không xứng!!!!”

 

Kế hoạch của Giang Lâm rất thành công, quả nhiên, những người hàng xóm đứng xem nhanh ch.óng phát tán các video đã quay được.

 

Thậm chí còn lên cả xu hướng tìm kiếm của địa phương.

 

Danh tiếng của Giang Sơn thối nát hoàn toàn, trở thành đề tài bàn tán và trò cười của mọi người.

 

“Đúng là chuyện lạ có thật, ở địa phương mình lại có loại người kỳ hợm thế này! Yêu đương chia tay xong cầm hóa đơn đến tận nhà đòi tiền, đến cả tiền xăng xe cũng tính vào! Đúng là nghèo đến phát điên rồi!”

 

“Buồn cười nhất là, tính toán nửa ngày, kết quả lại là mình nợ ngược người ta hai mươi tám ngàn tệ, cười c.h.ế.t tôi mất! Ăn cơm mềm mà không có cái giác ngộ của kẻ ăn bám, chẳng có tí đạo đức nghề nghiệp nào cả!”

 

“Chị em nhớ kỹ cái mặt này nhé, đừng có mà nhặt cái loại rác rưởi này về nhà, cẩn thận sau này nó vả hóa đơn vào mặt mà tính toán đấy!”

 

“Chẳng trách ai cũng tìm được bạn trai, hóa ra loại đàn ông keo kiệt tâm cơ này mà cũng có người thèm cơ à!”

 

Mọi người thỏa sức cười nhạo mỉa mai, bóc trần Giang Sơn không còn một mảnh giáp.

 

Tất cả những kẻ đố kỵ, những kẻ không muốn thấy anh ta sống tốt đều vội vàng lên tiếng đạp anh ta thêm vài nhát, hận không thể dẫm nát anh ta xuống bùn sâu để không bao giờ ngóc đầu lên được nữa.

 

“Giang Sơn ấy à, nó làm ra chuyện này tôi chẳng thấy bất ngờ tí nào, ai mà yêu nó thì đúng là đầu óc không tỉnh táo rồi!”

 

“Nhìn người không thể chỉ nhìn mặt đâu, Giang Sơn đúng là đẹp trai thật, nhưng nhân phẩm thì... tôi cũng chẳng muốn bình luận thêm làm gì!”

 

Những đồng nghiệp có cạnh tranh với anh ta thì đầy vẻ mỉa mai.

 

“Loại người này mà cũng có thể thăng tiến vùn vụt trong công ty, các người thấy có lạ không? Tôi đã ngứa mắt nó từ lâu rồi, nhưng chịu thôi, người ta biết lấy lòng lãnh đạo mà!”

 

“Các người tưởng nó bò lên được bằng nỗ lực của chính mình à? Thế thì các người ngây thơ quá, câu chuyện đằng sau ấy mà, đặc sắc lắm!”

 

“Tôi không nói nhiều đâu, ai hiểu thì tự hiểu...”

 

Mọi người tha hồ thêu dệt chế giễu, những lời lẽ khó nghe ngày càng nhiều.

 

Giang Sơn cuối cùng cũng hoảng rồi, anh ta gọi điện đến, giọng điệu đầy vẻ bất lực.

 

“Lâm Thiên Thiên, chúng ta hãy chia tay trong hòa bình, không cần thiết phải trở thành kẻ thù đâu.”

 

“Dù sao cũng là năm năm tình cảm, cả hai chúng ta đều đã dành chân thành cho nhau, em chắc cũng không muốn nhìn thấy anh lâm vào cảnh không nơi nương tựa thế này chứ?”

 

“Cho nên... em có thể giúp anh nói vài câu không? Cứ nói là anh đã chi cho em rất nhiều tiền, chuyện tính hóa đơn là do em làm giả, hoặc là bảo chúng ta trêu đùa nhau thôi cũng được!”

 

“Thực ra nói cho cùng, chuyện này cũng là do sự phản bội của em mà ra, em cũng nên có trách nhiệm chứ.”

 

“Anh vốn không định đi tính toán hóa đơn với em đâu, là anh trai anh cứ lải nhải bên tai suốt, anh ấy cũng là vì tốt cho anh, lo anh chịu thiệt thòi thôi!”

 

“Haiz, chuyện này là anh sai, anh sẽ không chấp nhặt cái lỗi của em nữa, em cũng đừng có mà đứng ngoài xem kịch, giúp anh giải quyết ổn thỏa chuyện này đi, sau này chúng ta không ai nợ ai!”

(Hết Chương 5)


Bình luận

Loading...