MẸ ĐEM HẾT TIỀN HƯU CHO CHỊ DÂU, TÔI BỊ TÍNH TIỀN BỮA ĂN TẤT NIÊN
Chương 12
Cuối thư không có tên. Chỉ là một dấu vân tay nhòe mực, loang vì nước mắt.
Rời khỏi văn phòng luật sư, bầu trời u ám, như sắp mưa.
Suốt đoạn đường, chúng tôi không ai nói gì.
Lục Trầm Uyên lái xe, mắt vẫn nhìn thẳng, nhưng nước mắt cứ lặng lẽ rơi xuống.
Tôi không biết phải nói gì để an ủi anh.
Bức thư đó giống một chiếc chìa khóa đến muộn, mở ra một cánh cửa mà anh tưởng đã vĩnh viễn đóng c.h.ặ.t — cánh cửa mang tên “tình mẫu t.ử”.
Bên trong không phải khoảng trống như anh từng nghĩ, mà là một đống lộn xộn: u mê, mê tín, dằn vặt… và một thứ tình yêu méo mó mà anh chưa từng hiểu nổi.
Sự thật, có khi còn đau hơn cả lời nói dối.
Vì nó khiến người ta nhận ra — người mà mình từng căm hận suốt bao năm, có thể… không hoàn toàn đáng hận như mình nghĩ.
Và cái “chiến thắng” mình vẫn tự hào — hóa ra chỉ dựa trên một hiểu lầm ngu xuẩn.
Về đến nhà, anh vào phòng làm việc, đóng cửa lại.
Tôi không làm phiền.
Tôi biết, anh cần được ở một mình để tiêu hóa sự thật chậm trễ này.
Tối, tôi gõ cửa gọi anh ra ăn cơm.
Anh mở cửa, mắt vẫn đỏ nhưng đã bình tĩnh lại.
“Xin lỗi… làm em lo.” Anh khẽ nói.
“Không sao cả.” Tôi nắm tay anh. “Mình ăn thôi.”
Bữa cơm tối vẫn như mọi ngày. Dao Dao ríu rít kể chuyện ở trường, anh lặng lẽ nghe, thỉnh thoảng gắp cho con vài miếng thịt.
Nhìn bề ngoài, không có gì khác biệt.
Nhưng tôi biết… đã có một điều gì đó âm thầm thay đổi rồi.
Ăn xong, anh chơi với Dao Dao, giúp con lắp xong tòa lâu đài Lego, đọc truyện cổ tích, chờ con ngủ.
Khi trở lại phòng, anh vòng tay ôm tôi từ sau lưng.
“Vợ à… số tiền đó… mình đừng giữ lại, được không?”
“Ừ.” Tôi gật đầu. “Em nghe anh.”
“Mình quyên góp nhé,” anh nói khẽ, “Lấy tên bà ấy. Gửi đến mấy đứa trẻ đang khó khăn, coi như… bà cũng để lại chút gì đó tốt đẹp cuối cùng.”
“Được.”
Anh siết c.h.ặ.t vòng tay.
“Em nói xem… cuối cùng, bà có hối hận không?”
Tôi xoay người lại, nhìn anh thật sâu.
“Có.” Tôi nói chắc chắn. “Bà ấy hối hận. Chỉ là, bà phải mất cả đời mới học được cách yêu đúng… nhưng khi học xong rồi, thì lại không còn cơ hội nữa.”
Lục Trầm Uyên lại khóc.
Nhưng lần này — là nước mắt của giải thoát.
Cuối tuần, cả nhà chúng tôi đến một ngôi chùa nhỏ ngoại thành.
Chúng tôi không nói với Dao Dao nhiều, chỉ bảo: “Đi cầu phúc cho một người thân xa lâu rồi chưa gặp.”
Giữa làn khói hương nghi ngút, Lục Trầm Uyên thắp một nén nhang, cúi đầu vái ba lạy.
Tôi thấy anh đứng đó, mắt nhắm lại, môi khẽ mấp máy điều gì đó tôi không nghe rõ.
Ánh sáng từ mái chùa chiếu xuống, phủ lên người anh một lớp yên bình lạ lùng.
Lát sau, anh mở mắt, nắm tay tôi và Dao Dao, ba người cùng rời khỏi ngôi chùa cổ kính ấy.
Ngoài cửa, nắng ấm, gió nhẹ.
Sau lưng là khói nhang lặng lẽ tan vào không trung — một linh hồn cuối cùng đã được tha thứ.
Trước mặt là nhân gian rực rỡ.
Thời gian trôi, như một dòng suối âm thầm xoa dịu mọi vết đau.
Vài năm sau, Dao Dao đã là một thiếu nữ rạng rỡ.
Con học giỏi, năng động, là “mặt trời nhỏ” của cả lớp. Bóng đen tuổi thơ năm xưa — đã tan biến không còn dấu vết.
Tiệm sách của tôi cũng có chỗ đứng trong khu phố, trở thành điểm hẹn thân quen cho bọn trẻ sau giờ tan học.
Sự nghiệp của Lục Trầm Uyên thăng tiến đều đều — trở thành giám đốc trẻ nhất của công ty.
Cuộc sống của chúng tôi, giống như con phố nhỏ trước cửa — mỗi ngày ngập nắng, có lá rơi, có tiếng cười, rất đỗi bình yên.
Chúng tôi không nhắc lại chuyện cũ, cũng không nhắc tới những người từng gọi là “người thân”.
Họ giống như một nhà ga cũ kỹ, nơi chúng tôi từng dừng chân, từng tổn thương, rồi bước đi không quay đầu.
Một ngày dịp Thanh Minh, Lục Trầm Uyên bỗng bảo:
“Vợ à, hay là… mình về thăm một chút.”
Tôi hiểu anh nói “về” là về đâu.
Tôi ngẩn người, rồi gật đầu.
Chúng tôi không dẫn Dao Dao theo.
Về lại ngôi làng cũ, nơi từng đầy vết xước ký ức.
Ngôi làng vẫn vậy, chỉ tàn tạ hơn, buồn hơn.
Chúng tôi tìm đến mộ mẹ chồng. Mộ nhỏ, cỏ dại phủ kín.
Lục Trầm Uyên không khóc.
Anh chỉ đặt bó hoa trước mộ, châm lửa đốt giấy tiền, ngồi lặng lẽ nhìn ngọn lửa.
“Con đến thăm mẹ.” Anh nói, nhẹ như gió.
“Chúng con ổn.
Dao Dao cao hơn rồi, học giỏi lắm.
Tiểu Nhuận cũng ổn.
Con… cũng tốt.”
Anh dừng một chút.
“Chuyện cũ… coi như đã qua.
Con không hận mẹ nữa.
Thật.”
Gió thổi qua, cuốn tro tàn bay xa.
Trên đường về, trong xe vang lên bản nhạc du dương.
Anh hỏi tôi: “Vợ à… em có từng hối hận không? Vì đã chọn anh, vì bị cuốn vào tất cả chuyện đó…”
Tôi nhìn ra cửa kính, khẽ cười:
“Nói chưa từng… là nói dối.
Nhưng nếu hỏi có hối hận không — thì cũng không.”
Tôi quay sang nhìn anh.
Dưới nắng, khóe mắt anh có vết nhăn, nhưng lại dịu dàng vô cùng.
“Vì nhờ những chuyện đó, em mới biết được ai thật sự đáng tin. Ai đáng để nắm tay suốt đời.”
Anh nắm lấy tay tôi.
Xe chạy lên cao tốc.
Phía trước là một vùng trời rộng mở.
Tôi tựa vào ghế, mắt nhìn chân trời xa tít.
Cuộc đời — phải đi qua giông tố, mới thấy được cầu vồng.
Phải rời xa những điều sai, mới đến được nơi đúng.
Và chúng tôi — đã đi hết quãng tối tăm nhất.
Phía trước, là con đường sáng rực.
Là nắng ấm.
Là tương lai.
hết
(Hết Chương 12)