CON TRAI KHÔNG THỂ ĐỒNG CẢM VỚI NỖI KHỔ CỦA MẸ
Chương 3
“Giam giữ?”
Tôi bật cười.
“Mẹ là người trưởng thành, có đầy đủ năng lực hành vi dân sự. Bà ấy muốn ở nhà con gái, cần em cho phép à?”
“Hay trong mắt em, bà ấy không phải con người độc lập, chỉ là vật sở hữu của gia đình em?”
Giọng tôi không lớn, nhưng qua micro điện thoại.
Truyền rõ ràng vào livestream.
Triệu Hiểu Cường bị tôi chặn họng, mặt đỏ bừng.
Nó không biết trả lời thế nào.
Lại quay về điệp khúc cũ:
“Chị đừng nói mấy thứ không đâu nữa!”
“Chị đưa mẹ đi là sai! Chị chẳng phải vì tiền của mẹ sao?!”
“Tôi nói cho chị biết, một xu chị cũng đừng hòng lấy!”
Tôi nhìn nó, như thể nghe được chuyện nực cười nhất đời.
“Tiền?”
“Tôi lương năm một triệu tệ, cần thèm mấy đồng tiết kiệm của mẹ à? Triệu Hiểu Cường, em đã quen dùng cái tâm địa đen tối của mình để phán xét người khác rồi phải không?”
Livestream nổ tung.
“Trời má, chị gái lương triệu tệ hả? Bà chị là tổng tài à? Em trai bị vả tới tấp luôn!”
“Cái IQ của thằng em đúng là vấn đề thật sự.”
Triệu Hiểu Cường không biết rằng, phía sau chiếc điện thoại, cư dân mạng đang c.h.ử.i nó tan tành.
Nó chỉ biết tức tối, gào lên:
“Chị kiếm bao nhiêu tiền thì liên quan gì tới tôi! Chị đang phá nát gia đình này! Chị bất hiếu!”
“Hiếu?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt nó, từng chữ rõ ràng:
“Vậy tôi hỏi em vài câu. Trả lời được hết, tôi công nhận em hiếu thảo hơn tôi.”
Tôi dừng một chút, nâng cao giọng.
Để mọi người, kể cả khán giả livestream đều nghe rõ:
“Thứ nhất, lần gần nhất em mua quần áo cho mẹ là khi nào? Không phải lấy tiền mẹ, là tiền em bỏ ra.”
“Thứ hai, sinh nhật mẹ là ngày bao nhiêu? Âm lịch hay dương lịch đều được.”
“Thứ ba, mẹ bị đau nửa đầu và viêm khớp. Thuốc phải uống mấy lần một ngày, mỗi lần bao nhiêu viên? Em biết không?”
Đối mặt với loạt câu hỏi này.
Triệu Hiểu Cường cứng họng, không trả lời nổi câu nào.
Sắc mặt nó xấu xí vô cùng.
Mắt đảo liên tục, không dám nhìn tôi, cũng không dám nhìn mẹ tôi.
Làm sao nó biết được?
Trong mắt nó, mẹ chỉ là một công cụ nấu cơm, dọn dẹp, trông cháu.
Công cụ thì đâu cần quần áo mới.
Công cụ thì làm gì có sinh nhật.
Công cụ cũng chẳng cần ai quan tâm sức khỏe.
Mấy ông chú đi theo thấy tình hình bất ổn.
Lập tức ra mặt dàn xếp.
“Thôi nào, Vi Vi, người một nhà, cần gì phải vậy?”
Một người chú lên tiếng.
“Em trai em chỉ là nóng ruột thôi.”
“Gia hòa vạn sự hưng mà, để mẹ về với tụi nó đi. Ầm ĩ lên có gì tốt đâu.”
Một ông bác khác cũng hùa theo:
“Đúng đó, mẹ em tuổi này rồi, làm gì có chuyện mẹ không ở cùng con trai?”
“Vợ chồng nào chẳng có lúc cãi nhau, em đừng xen vào. Rộng lượng chút, để mẹ về, coi như xong chuyện.”
Ba tôi cũng cố nén giận, hét với mẹ tôi:
“Già đầu rồi còn không biết xấu hổ!”
“Mang ra ngoài không sợ mất mặt à?!”
Mấy chục năm qua.
Mẹ tôi bị những lời “hòa giải” như vậy trói buộc, không dám phản kháng.
Nhưng lần này, chưa cần tôi lên tiếng.
Người mẹ im lặng từ nãy đến giờ.
Bỗng nhiên, cất tiếng nói.
Giọng bà có hơi khàn.
Nhưng từng chữ bà nói ra đều kiên định đến lạ thường.
"Tôi không về nữa."
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bà.
Mẹ tôi từ từ ngẩng đầu lên, đối diện với tất cả những người trước mặt.
Lần đầu tiên, bà không lựa chọn cúi đầu trước đông đủ "gia đình" như thế này.
"Tôi ở cái nhà đó, nấu cơm mấy chục năm, sinh hai đứa con, hầu hạ hai thế hệ người già."
Thân thể bà hơi run rẩy.
"Tôi đến cái tên cũng không có."
"Ba của Triệu Hiểu Cường gọi tôi là 'Ê'. Bà nội nó gọi tôi là 'con nhỏ đó'. Đến khi nó lớn lên, nó cũng gọi tôi giống ba nó – 'Ê'."
"Nấu cơm xong, họ gọi: 'Ê, đến ăn cơm'. Quần áo dơ, họ bảo: 'Ê, giặt cái này đi'."
"Còn bây giờ…"
Bà hít một hơi thật sâu, như gom hết sức lực toàn thân.
"Tôi không muốn làm cái 'Ê' đó nữa!"
Tôi nhìn tấm lưng còng của bà, bàn tay nứt nẻ.
Làn da đầy vết nhăn và mái tóc bạc phơ.
Mũi tôi cay xè, đau lòng đến cực điểm, suýt rơi nước mắt.
Căn phòng khách im lặng như tờ.
Triệu Hiểu Cường, ba tôi, và mấy chú bác.
Tất cả đều trố mắt nhìn mẹ tôi.
Như thể hôm nay mới lần đầu gặp bà.
Trong phòng livestream, bình luận chạy nhanh đến mức không nhìn thấy chữ.
【Tôi khóc rồi... Bác gái khổ quá!】
【"Tôi đến cái tên cũng không có", câu đó khiến tim tôi tan nát.】
【Ủng hộ bác! Hãy rời khỏi cái nhà hút m.á.u đó! Bác không phải là 'Ê', bác có tên!】
Lưng mẹ tôi như đứng thẳng hơn bình thường.
"Tôi là Lý Tú Lan, tôi không muốn phục vụ cho cái nhà các người nữa!"
Sắc mặt ba tôi và em trai tôi trở nên vô cùng khó coi.
Cuộc chiến dư luận hoàn toàn thất bại.
Họ không thể ngờ, người phụ nữ vốn luôn nhẫn nhịn là mẹ tôi.
Lại có thể nói ra những lời như thế.
Ba tôi sải bước tiến lên.
Nắm lấy tay mẹ tôi định kéo bà ra ngoài.
"Tôi mặc kệ bà là 'Ê' hay gì, bà muốn tạo phản hả? Về nhà với tôi ngay!"
Triệu Hiểu Cường cũng lao lên:
"Đúng rồi!! Các chú bác, kéo bà ấy về đi!"
Tôi ôm c.h.ặ.t lấy mẹ, sống c.h.ế.t không cho họ đưa mẹ đi.
Mấy chú bác như bừng tỉnh.
Cùng nhau xông tới kéo mẹ tôi.
Cảnh tượng hỗn loạn diễn ra trong chốc lát.
Chỉ là, cuối cùng họ đều là đàn ông, sức mạnh vượt trội.
Tôi nhìn tay mình bị họ bẻ ra thô bạo.
Rồi bị đẩy ngã xuống đất.
(Hết Chương 3)