CON TRAI KHÔNG THỂ ĐỒNG CẢM VỚI NỖI KHỔ CỦA MẸ
Chương 1
Video em trai đăng trên mạng bỗng chốc nổi tiếng.
Người cha 84 tuổi gắp cho bà nội 104 tuổi một đũa rau, kèm theo dòng chữ:
"Hiếu thảo vốn dĩ không cần phải là chuyện kinh thiên động địa."
Tôi lập tức nhận ra dáng người gầy yếu, run rẩy chưa kịp ngồi vào bàn ở góc video.
Tôi bình luận: "Ai nấu mâm cơm này vậy? Khó đoán quá đó nha!"
Em trai tôi nổi giận, xóa luôn bình luận của tôi.
Nhưng mẹ tôi đã thấy.
Đây là lần đầu tiên bà nhận ra: con trai thật sự không thể đồng cảm với mẹ.
Vì thế, ngày hôm sau, mẹ đeo chiếc ba lô cũ tôi từng dùng khi còn đi học – bên trong đựng toàn bộ tài sản của bà – để đến sống nhờ tôi.
–
Mẹ tôi mới ở nhà tôi chưa được nửa ngày.
Điện thoại của em trai tôi – Triệu Hiểu Cường – đã gọi tới.
Vừa bắt máy.
Không có một câu hỏi thăm, toàn là trách mắng.
"Triệu Thính Vi! Mau đưa mẹ về đây cho tôi!"
"Bà nội tức đến nằm bẹp giường rồi, ba cũng bị tái phát cao huyết áp, chị định ép họ c.h.ế.t mới hài lòng à?"
Tôi nhìn về phía mẹ.
Thấy bà đang ngồi trên ghế sofa đối diện.
Tay cầm quả táo c.ắ.n từng miếng nhỏ.
Nghe thấy tiếng của Triệu Hiểu Cường, động tác ăn táo lập tức khựng lại.
Cơ thể theo phản xạ cứng đờ.
Ánh mắt nhìn về phía điện thoại, miễn cưỡng lắc đầu với tôi.
Mệnh lệnh từ đầu dây bên kia vẫn tuôn ra không ngừng.
Cứ như thể em trai tôi mới là "chủ nhà" thực sự vậy.
Chờ mãi không thấy tôi phản hồi.
Nó bắt đầu mất kiên nhẫn:
"Chị nghe thấy không? Trong vòng một tiếng, phải đưa mẹ về!"
"Nhà đã loạn thành cái gì rồi, còn chị thì trốn ở ngoài sống yên thân!"
Tôi cuối cùng cũng lên tiếng:
"Nhà loạn thế nào?"
"Loạn thế nào à? Không ai nấu cơm, không ai dọn dẹp, bà nội muốn trở mình gọi cả buổi không ai nghe!"
"Ba tìm không ra t.h.u.ố.c hạ áp! Chị nói xem, loạn đến cỡ nào!"
Nó nói đầy chính nghĩa.
Cứ như mấy chuyện đó là nghĩa vụ đương nhiên của mẹ tôi – bà nợ cái nhà này vậy.
"Triệu Hiểu Cường."
Tôi ngắt lời nó.
"Em bốn mươi mấy tuổi rồi, không phải bốn tuổi."
"Ba tám mươi mấy tuổi, không phải tám tuổi."
"Bà nội 104 tuổi, đúng là cần người chăm sóc. Nhưng tại sao lại là mẹ? Mẹ cũng đã lớn tuổi, không phải cỗ máy sử dụng vô hạn."
Triệu Hiểu Cường có vẻ sững sờ.
Một lúc sau mới gượng ra một câu:
"Chị... chị nói gì vậy?!"
"Bà là mẹ tôi, là vợ của ba, chăm sóc người nhà không phải là điều đương nhiên sao? Mấy năm ở ngoài, chị quên hết chữ 'hiếu' rồi à?!"
Hiếu...?!
Tôi bật cười khẽ.
Tiếng cười như giẫm lên nỗi đau của nó.
Nó lập tức gào lên giận dữ:
"Triệu Thính Vi, chị đừng quá đáng! Tôi nói cho chị biết, lập tức đưa mẹ về, nếu không thì coi chừng đó!"
Nói xong, nó cúp máy cái rụp.
Căn phòng lập tức rơi vào yên lặng.
Im ắng đến mức nghe được cả tiếng thở gấp gáp của mẹ tôi.
Bà nhìn tôi, trong mắt đầy sợ hãi và áy náy.
Há miệng ra.
Có vẻ định nói gì đó kiểu như "hay là mẹ quay về đi".
Tôi không cho bà cơ hội ấy.
Tôi bước đến, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của bà, nói:
"Mẹ, đừng sợ, có con đây."
Bà run rẩy môi, cuối cùng không nói gì.
Chỉ cúi đầu, nước mắt rơi tí tách lên quả táo.
Thấy gọi điện không được.
Em trai tôi nhanh ch.óng chuyển sang đợt tấn công thứ hai.
Buổi tối, điện thoại tôi bắt đầu bị tin nhắn lạ dội b.o.m.
Bạn bè gửi cho tôi một đường link.
Tôi bấm vào xem – là video mới em tôi đăng lên.
Lần này nó đổi chiến thuật.
Mở đầu video là căn phòng khách bừa bộn do chính nó bày ra.
Chén đũa chưa rửa chất đống trong bồn rửa, sofa đầy quần áo vứt lung tung.
Bàn trà toàn tàn t.h.u.ố.c và vỏ hạt dưa.
Camera rung lắc hướng đến bà nội 104 tuổi của tôi.
Bà cụ đang ngồi ngẩn ngơ trên ghế, miệng lẩm bẩm gì đó.
Rồi máy quay chuyển sang gương mặt đẫm nước mắt của Triệu Hiểu Cường.
Mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào.
Đứng trước ống kính khóc lóc kể lể:
"Thưa mọi người, tôi thật sự hết cách rồi."
"Chị tôi vì muốn chiếm tiền dưỡng già của mẹ, đã lừa mẹ ra khỏi nhà rồi giam giữ mẹ."
"Bây giờ trong nhà có bà nội già yếu và ba bị cao huyết áp không ai chăm sóc, tôi thì vừa phải đi làm vừa phải lo chuyện nhà, thật sự không xoay xở nổi..."
Nó nói cực kỳ cảm động.
"Tôi không trách chị tôi đâu, chỉ là... tôi nhớ mẹ quá thôi."
"Mẹ ơi, nếu mẹ thấy được video này, mau quay về đi, nhà không thể thiếu mẹ!"
Cuối video, nó còn đăng cả ảnh tôi.
Dù đã che mờ thông tin quan trọng và vùng mắt.
Nhưng người quen nhìn phát nhận ra ngay.
Nó còn ám chỉ rằng tôi đã chặn hết liên lạc với gia đình.
Nó đã đường cùng, đành phải nhờ đến sức mạnh mạng xã hội.
Thậm chí cuối video còn ghi:
"Tôi đã báo cảnh sát. Tôi tin pháp luật sẽ trả lại công bằng cho tôi."
Video này còn kích động hơn cả video trước.
Video trước là tình cảm hiếu thảo.
Video này là bi kịch đạo đức gia đình.
Cả hàng xóm quen biết cũng vào bình luận.
Nói Triệu Hiểu Cường chưa bao giờ vắng mặt sinh nhật bà nội.
Còn tôi thì năm nào cũng không về, Tết cũng không về.
Thái độ khác biệt rõ ràng – tôi chính là đồ vong ân phụ nghĩa.
Có thêm lời xác nhận của người quen, bình luận nổ tung.
"Con gái này điên à? Vì tiền mà giam giữ cả mẹ mình?"
"Tội nghiệp em trai, gồng gánh cả nhà mà còn bị chị hại."
"Ai biết con đàn bà này là ai vậy? Độc ác quá!"
(Hết Chương 1)