Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Bức Màn Sự Thật

Chương 1



Tôi và bạn trai đã kết thúc mối quan hệ yêu đương, chuẩn bị tiến đến hôn nhân.

Thế nhưng khi chúng tôi đi đến Cục Dân Chính, nhân viên lại thông báo rằng tôi đã kết hôn.

Tôi: "Không thể có chuyện đó được!”

Nhân viên: “Chúng tôi có hồ sơ ghi nhận điều này.”

Tâm trí tôi trở nên rối loạn, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Đúng lúc đó, tôi nhận được cuộc gọi từ đồn cảnh sát. Họ nói rằng chồng tôi đã bị bắt và yêu cầu tôi đến hỗ trợ điều tra.

Để tìm ra sự thật, tôi một mình đến đồn cảnh sát.

Ở đó, tôi đã gặp người đàn ông được gọi là “chồng” của mình.

1.

“Thưa cô, rất xin lỗi, nhưng theo hồ sơ hôn nhân hiện tại của cô, cô vẫn đang trong tình trạng đã kết hôn, vì vậy chúng tôi không thể cấp giấy chứng nhận kết hôn mới.

Chúng tôi khuyên cô nên hoàn tất thủ tục ly hôn trước, sau đó quay lại để làm thủ tục kết hôn.”

Giọng nói của nhân viên như một cơn gió lạnh giữa mùa đông, xuyên thấu vào tai tôi.

Tôi chec lặng, cảm giác như có một nhát búa giáng mạnh vào đầu.

Từng câu chữ của cô ấy tôi đều nghe rõ ràng, nhưng khi ghép lại, chúng trở thành một câu đố khó hiểu mà tôi không thể nào lý giải nổi.

“Cô có thể giải thích lại một lần nữa không?”

Tôi cố gắng bám vào chút lý trí còn sót lại và tiếp tục hỏi.

Nhân viên có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích:

“Nói một cách đơn giản, cô đã từng đăng ký kết hôn trước đây, và hồ sơ hôn nhân đó vẫn chưa bị hủy bỏ. Do đó, theo quy định, hiện tại chúng tôi không thể cấp giấy chứng nhận kết hôn mới cho cô.”

Lời nói đó như một tia sét đánh ngang tai, khiến thế giới xung quanh tôi bỗng chốc trở nên yên ắng lạ thường.

Những ánh mắt xung quanh đổ dồn về phía tôi, như thể đang xem một vở kịch sắp diễn ra.

Ngay cả Liêu Văn Húc, người đang ngồi bên cạnh tôi cũng lộ rõ vẻ ngỡ ngàng, ánh mắt tràn đầy hoài nghi.

“Chuyện này… sao có thể được?” Tôi run rẩy hỏi, trong lòng dâng lên nỗi bất an mãnh liệt.

“Tôi có thể xem qua hồ sơ không?” Tôi cần tận mắt xác nhận điều này.

Nhân viên gật đầu.

Khi tôi nhìn thấy dòng chữ “ĐÃ KẾT HÔN” rõ ràng trên hồ sơ của mình, tim tôi lập tức trầm xuống.

“Chuyện này… chuyện này tuyệt đối không thể!”

Tôi bật dậy, giọng nói đầy hoảng loạn và giận dữ: “Tôi chưa từng đăng ký kết hôn! Chắc chắn là có sự nhầm lẫn!”

“Thưa cô, xin hãy bình tĩnh.”

Giọng nhân viên vẫn điềm đạm, nhưng có phần cứng rắn: “Hồ sơ này là hoàn toàn chính xác. Năm năm trước, cô đã đăng ký kết hôn tại Cục Dân Chính thành phố Giang Thành. Chúng tôi có đầy đủ hồ sơ chứng minh điều đó.”

Nghe đến hai chữ “Giang Thành”, sắc mặt Liêu Văn Húc đột nhiên trở nên phức tạp.

Anh ấy biết, năm năm trước tôi đã từng làm việc tại Giang Thành một thời gian, nhưng đó là chuyện rất lâu rồi.

“Nhưng… nhưng tôi thực sự chưa bao giờ đăng ký kết hôn!” Tôi lặp lại, giọng nói tràn đầy tuyệt vọng và bất lực. “Có thể kiểm tra lại một lần nữa không? Chắc chắn có sai sót ở đâu đó!”

Nhưng nhân viên có vẻ đã mất kiên nhẫn. Cô ấy khuyên tôi nên đến nơi đăng ký để kiểm tra lại, rồi gọi người tiếp theo lên làm thủ tục.

Tôi rời khỏi Cục Dân Chính với gương mặt tái nhợt, lòng đầy hoang mang và lo lắng.

2.

Liêu Văn Húc theo sát phía sau tôi, tiếng bước chân vội vã vang lên trong hành lang vắng lặng.

Giọng nói của anh ấy tràn đầy khó hiểu và sốt ruột:

“Tiểu Nhã, rốt cuộc chuyện này là sao? Em có thể giải thích cho anh được không?”

Tôi yếu ớt lắc đầu, trong lòng hỗn loạn vô cùng.

“Em cũng muốn biết… chuyện này rốt cuộc là thế nào.”

Giọng tôi nhỏ đến mức ngay cả bản thân cũng cảm thấy không chắc chắn.

Liêu Văn Húc có vẻ không hài lòng, anh ấy cho rằng tôi đang cố tình né tránh:

“Trần Nhã, anh nghĩ rằng nền tảng của một cuộc hôn nhân là sự trung thực từ cả hai phía. Nhưng rõ ràng em không làm được điều đó.”

Tôi vội vàng nắm lấy tay anh ấy, ánh mắt đầy tha thiết:

“Văn Húc, anh phải tin em! Em thật sự chưa bao giờ đăng ký kết hôn ở Giang Thành. Đây chắc chắn là một sự hiểu lầm! Em sẽ tìm ra sự thật!”

Nhưng Liêu Văn Húc lại hất tay tôi ra, ánh mắt tràn đầy thất vọng:

“Nhưng hệ thống đã ghi rõ ràng là em đã kết hôn. Em bảo anh tin em thế nào đây?”

“Em không biết… thật sự không biết tại sao lại như vậy…”

Tôi lẩm bẩm, tâm trí rối bời, cố gắng tìm kiếm lời giải cho sự việc kỳ lạ này.

Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên, phá tan bầu không khí im lặng.

Tôi nhìn màn hình điện thoại, hiện lên dòng chữ “Đồn cảnh sát khu công nghệ cao, thành phố Giang Thành”.

Tôi giật mình, trong đầu lập tức hiện lên lời nói của nhân viên khi nãy—

Giấy đăng ký kết hôn của tôi được làm tại Cục Dân Chính Giang Thành.

Tôi hít một hơi sâu, rồi nhấn nút nhận cuộc gọi.

“Alo, xin chào.” Tôi cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

“Xin chào, xin hỏi có phải cô Trần Nhã không?”

Giọng nói ở đầu dây bên kia là một người phụ nữ, nghe có vẻ chuyên nghiệp và lịch sự.

“Vâng, tôi đây.”

“Chào cô Trần Nhã, tôi là cảnh sát của đồn khu công nghệ cao, thành phố Giang Thành. Chồng cô, Mao Hiểu Quân, đã bị chúng tôi tạm giữ vì gây rối trật tự công cộng. Chúng tôi cần cô đến ngay để hỗ trợ điều tra.”

Mao Hiểu Quân?

Cái tên này như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến tôi sững người.

Tôi cố gắng nhớ lại, cái tên này nghe có vẻ quen thuộc…

Phải rồi, vài ngày trước, tôi đã nhận được một cuộc gọi lạ, cũng nhắc đến cái tên này!

Khi đó, tôi nghĩ đó chỉ là một trò lừa đảo vụng về.

Nhưng bây giờ, nó đã trở thành một cơn ác mộng thực sự.

“Alo? Cô còn đó không?”

Giọng nói bên kia cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

“Tôi… tôi vẫn ở đây.” Tôi trấn tĩnh lại, rồi đáp:

“Được rồi, tôi sẽ đến ngay.”

Cúp máy, tôi đã có quyết định.

Tôi nhất định phải đến Giang Thành.

Phải gặp Mao Hiểu Quân.

Chỉ có như vậy, tôi mới có thể tìm ra sự thật.

3.

Tôi xin nghỉ hai ngày và một mình đến đồn cảnh sát thành phố Giang Thành.

Liêu Văn Húc không đi cùng tôi, anh ấy nói rằng công ty đang bận, không thể xin nghỉ được.

Tôi và Liêu Văn Húc là đồng hương, chúng tôi quen nhau cách đây một năm qua một buổi xem mắt tại quê nhà, sau đó anh ấy theo đuổi tôi và chúng tôi dần trở thành một đôi.

Nửa năm trước, hai bên gia đình đã gặp mặt và chúng tôi chính thức đính hôn. Ngày đi đăng ký kết hôn là do chúng tôi đã lên kế hoạch từ rất lâu.

Liêu Văn Húc là một người rất ân cần và dịu dàng, ở bên anh ấy, tôi gần như không phải lo lắng bất cứ điều gì, có thể an tâm làm một “kẻ vô dụng”.

Tôi cảm thấy mình khá may mắn, gần 30 tuổi rồi mà vẫn có thể gặp được một người đàn ông như anh ấy.

Trước đó, tôi đã trải qua quá nhiều lần xem mắt.

Tôi vẫn nhớ rất rõ, vào ngày đi đăng ký kết hôn, tôi dậy từ sớm để trang điểm, mặc vào chiếc váy đã chuẩn bị từ trước và tô màu son yêu thích nhất của mình.

Đúng 8 giờ, Liêu Văn Húc đến đón tôi dưới chung cư.

Lúc đó, tôi còn cố tình phàn nàn với anh ấy:

“Sao lại chọn giờ sớm thế này? Làm em phải dậy từ 6 giờ sáng đó!”

Nhưng Liêu Văn Húc nắm lấy tay tôi, mỉm cười nói:

“Vì anh muốn sớm rước em về nhà.”

Tôi co vai lại, giả vờ rùng mình:

“Uầy, sao hôm nay anh sến dữ vậy!”

Liêu Văn Húc cười:

“Sến thì sao nào, dù gì em cũng chẳng có cơ hội hối hận nữa đâu. Chuẩn bị sẵn sàng để trở thành bà Liêu đi nhé!”

Câu nói đó khiến tôi bật cười. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ và thì thầm:

“Ai nói là em muốn đổi ý chứ?”

Khi chúng tôi đến Cục Dân Chính, phía trước đã có một số cặp đôi đang xếp hàng.

Chúng tôi lấy số thứ tự và ngồi trong sảnh chờ. Xung quanh là những cặp đôi khác, ai cũng mang trên gương mặt nụ cười hạnh phúc.

Chúng tôi cũng không ngoại lệ.

Khi đó, tôi thực sự tin rằng cuộc đời mình sắp bước sang một trang mới.

Cuối cùng, tôi cũng không còn cô đơn nữa.

Tôi rất mong đợi cuộc sống sắp tới.

Nhưng ai mà ngờ được, ngay giây phút tiếp theo, số phận lại trêu đùa tôi một cách tàn nhẫn như vậy.

 

(Hết Chương 1)


Bình luận

Loading...