Bản Hợp Đồng Giữ Hôn
Chương 10
“Ừ, mẹ biết rồi. Hai đứa vui là được.”
Đêm giao thừa.
Tôi đón ba mẹ sang nhà. Trong căn bếp sáng đèn ấm cúng, năm người chúng tôi ríu rít chuẩn bị bánh sủi cảo.
Chu Hạo và mẹ tôi lo cán bột, ba tôi và tôi gói nhân, còn con gái thì ngồi bên cạnh, nắn nắn những cục “bánh” méo mó đáng yêu khiến ai cũng phì cười.
Tivi trong phòng khách vang lên chương trình chào năm mới, tiếng nhạc, tiếng cười nói hòa quyện, lan khắp căn nhà.
Đây chính là cảm giác về “nhà” mà tôi từng ao ước — nơi có hơi ấm, có tiếng cười, và có người mình thương.
Khoảnh khắc đồng hồ sắp điểm sang năm mới, cả nhà đứng bên khung cửa sổ lớn, ngắm pháo hoa bung nở rực rỡ trên nền trời đêm.
Chu Hạo vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, cằm khẽ tựa lên vai, giọng anh trầm ấm, chân thành đến lạ:
“Vợ à, cảm ơn em.”
“Em đã dạy anh hiểu thế nào là mái ấm thật sự, là trách nhiệm của một người đàn ông.”
“Cảm ơn em… vì đã kiên nhẫn, vì chưa từng buông tay gia đình này.”
Tôi dựa vào ngực anh, cảm nhận hơi ấm lan qua lớp áo, nhịp tim mạnh mẽ và vững vàng. Ngoài kia, pháo hoa rực sáng, còn trong lòng tôi — là sự an yên hiếm có.
Điện thoại trong túi bỗng rung lên.
Là tin nhắn WeChat — đến từ số tôi đã từng gỡ chặn, nhưng chưa bao giờ liên lạc lại: Vương Tú Lan.
Dòng tin nhắn ngắn gọn, vỏn vẹn một câu:
“Chúc mừng năm mới. Chúc cả nhà con luôn hạnh phúc.”
Ngữ khí mềm mỏng, dè dặt — hoàn toàn khác với người phụ nữ cao ngạo, cay nghiệt của năm nào.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn, rồi tắt màn hình, bỏ lại điện thoại vào túi.
Khi quay lại, tôi vẫn mỉm cười, tựa đầu vào vai chồng, cùng người thân đón trọn khoảnh khắc giao thừa.
Tất cả quá khứ, hãy để nó tan đi theo tiếng chuông báo năm cũ.
Sau Tết, cuộc sống của tôi trở lại nhịp bình thường — yên ổn và thanh thản.
Tôi dành nhiều thời gian hơn cho con gái, cho công việc, cho chính bản thân mình.
Không còn những tranh cãi, những áp lực vô hình, mỗi ngày trôi qua đều nhẹ nhõm và đầy năng lượng.
Chu Hạo cũng khác xưa.
Anh dần biết quan tâm, biết chia sẻ việc nhà, học nấu món tôi thích, tan làm là về ngay để chơi với con.
Cuối tuần, anh còn chủ động mời ba mẹ tôi đi chơi, hiếu thuận và chu đáo đến mức khiến tôi nhiều lúc chỉ biết mỉm cười.
Cơn giông đã đi qua, chỉ còn lại bầu trời bình yên.
Còn Vương Tú Lan — bà gần như biến mất khỏi cuộc sống của chúng tôi.
Thi thoảng muốn lấy cớ “thăm cháu” để đến nhà, nhưng Chu Hạo đều khéo léo từ chối.
Anh chỉ cho phép gọi video, và luôn có mặt trong cuộc gọi ấy.
Tôi từng nghe anh nói với mẹ qua điện thoại:
“Bao giờ mẹ thật sự biết tôn trọng vợ con, tôn trọng gia đình này, thì con mới mở cửa chào đón mẹ.”
“Trước đó… giữ khoảng cách vẫn là tốt nhất.”
Tôi không rõ khi nghe vậy bà cảm thấy thế nào.
Nhưng tôi biết — người đàn ông bên cạnh mình đã trưởng thành thật sự.
Chu Minh, em trai anh, sau khi thất tình thì chuyển công tác, rời khỏi thành phố cũ.
Anh ta dường như cũng thu mình lại, không còn kiêu căng khoe khoang như trước.
Thỉnh thoảng tôi thấy anh ta đăng vài dòng ngắn gọn trong nhóm gia đình — chỉ toàn chuyện vụn vặt nơi làm việc, giản dị, bình thường đến lạ.
Nửa năm sau.
Một cuối tuần, tôi dắt con gái đi dạo trung tâm thương mại, vô tình bắt gặp Vương Tú Lan.
Bà đi một mình, tay xách vài túi đồ, dáng người gầy gò, tóc đã bạc quá nửa, ánh mắt đục mờ và mệt mỏi.
Khi ánh nhìn chạm nhau, bà khựng lại.
Vẻ lúng túng, ngượng ngập hiện rõ trên gương mặt từng quen ra lệnh và chỉ trích.
“Lâm Thư…” – bà khẽ gọi.
Con gái tôi tò mò kéo tay áo tôi:
“Mẹ ơi, bà này là ai thế?”
Tôi không trả lời.
Chỉ nhìn người phụ nữ ấy — người từng khiến tôi khóc đến nghẹn đêm này qua đêm khác.
Nhưng giờ đây, trong lòng tôi chẳng còn oán hận, cũng chẳng hả hê.
Chỉ có sự thản nhiên, như nhìn một người xa lạ từng lướt qua đời mình.
Tôi gật đầu nhẹ, xem như đáp lễ, rồi dắt con bước qua, không ngoảnh lại.
Có những vết thương, không thể hàn gắn chỉ bằng một lời xin lỗi.
Có những khoảng cách, dù cố đến đâu, cũng chẳng thể trở về như cũ.
Tha thứ ư? Có lẽ không.
Nhưng tôi đã học được cách buông bỏ, không để quá khứ chi phối cảm xúc hiện tại.
Tôi có mái ấm của riêng mình, có tình yêu, có con, có sự tôn trọng và bình yên mà mình xứng đáng.
Chặng đường phía trước còn dài.
Tôi sẽ nắm tay người đàn ông của đời mình, dắt con gái nhỏ cùng bước — kiên định, ấm áp, và hạnh phúc.
( Hoàn )
(Hết Chương 10)