Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Anh Ấy Ghét Tôi Nhất Đó

Chương 4



9

Gần đây Lương Túc Đình rất bận.

Vì chuẩn bị đi trăng mật, nên anh cố làm cho xong hết mọi việc.

Nhiều đêm, anh lén lút bò lên giường lúc một, hai giờ sáng, ôm lấy tôi mà ngủ.

Anh từng mang cơm cho tôi nhiều lần, lần này tôi cũng muốn ghé qua thăm anh.

“Chủ tịch Lương đang họp ạ.” Thư ký trẻ vội vã rót trà và bày bánh ngọt mời tôi.

“Giáo sư Giang, mời chị ngồi.”

Tôi mỉm cười nhìn cậu ta: “Hôm nay chắc đông người nhỉ? Lối ra vào cũng tấp nập.”

Cậu ta lập tức nhấn mạnh: “Công ty tụi em nhiều nữ lãnh đạo là vì năng lực họ mạnh thôi ạ.”

“Chứ bình thường bạn thân nhất của sếp đều là đàn ông hết!”

Ai hỏi đâu trời.

“Lúc sáng, chỉ có giám đốc Trần đến uống cà phê với sếp một chút, cũng là ở phòng họp, có camera ghi lại đầy đủ luôn!”

Cậu ta nhiệt tình mời tôi xem.

“Thôi, cũng không cần…”

Tôi không chống đỡ nổi sự nhiệt tình này, đành tạm thời ghé mắt vào màn hình, nhưng tôi tắt âm.

Giữa văn phòng đông người mà bật loa thì xấu hổ chết.

Thế nên, tôi không hề nghe thấy đoạn hội thoại trong clip.

“Làm sao đây, hình như tôi không nỡ trả thù cô ấy nữa rồi…”

Lương Túc Đình nói.

Người bạn uống trà như thể đã nghe quen: “Cậu từng trả thù cô ấy lúc nào?”

“Tôi ép cô ấy ngày nào cũng phải ở bên tôi.”

“Các cậu sắp kết hôn mà?”

“Tôi không cho cô ấy ra ngoài xã giao, tìm đầu tư.”

“Cậu chẳng phải đã bao hết chi phí nghiên cứu của cô ấy rồi sao?”

“Tôi còn bắt cô ấy nộp hết lương cho tôi.”

“Cô ấy toàn quẹt thẻ của cậu mà?”

“Nhưng cô ấy chẳng oán hận gì cả, ngày nào cũng cười với tôi, còn ăn sáng chung với tôi.”

“Không phải là do cậu dậy sớm nấu đó à?”

“Chuyện hồi đó chắc là do cả hai đều có nỗi khổ riêng.”

“Hồi đó rốt cuộc có chuyện gì?”

“Cô ấy giẫm hỏng cây bút của tôi, còn ra vẻ cao cao tại thượng đưa cho tôi cây khác.”

“Tôi nói không cần, cô ấy vẫn nhét vào.”

“Rồi sao nữa?”

“Tôi dành dụm cả kỳ mới đủ tiền để trả lại, vậy mà cô ấy không những không nhận, còn ném tiền vào mặt tôi, mỉa mai tôi không xứng với cô ấy.”

“Thực ra…”

“Không phải là mùi vị của tiền à? Tôi cũng muốn cho cô ấy nếm thử.”

“Tôi sẽ dùng tiền và đồ để trả lại cho cô ấy.”

“Tôi sẽ đối đầu với lũ nhà giàu các người!”

“Nhưng mà… cô ấy thật sự yêu tôi, yêu đến si tình luôn…”

“Thực ra…”

Lương Túc Đình nghiến răng: “Cậu đừng khuyên tôi, tôi tự biết mình đang làm gì.”

“Tình yêu của cô ấy với tôi không đáng một xu…”

“Chị dâu đến rồi à?”

“… Mà phải đáng cả ngàn vàng!”

Tôi nhìn thấy Lương Túc Đình trong video giật bắn mình quay lại, còn bạn anh thì ôm bụng cười lăn lộn trên ghế sofa.

“Xem ra hai người nói chuyện cũng vui.”

Tôi rất hài lòng, đàm ông thì cũng nên có vài người bạn thân, chứ cứ bám lấy mình suốt cũng mệt.

Nhưng tôi không hứng thú làm bảo vệ cả ngày.

Xem một lúc, tôi liền đứng dậy, lặng lẽ đến cửa phòng họp nhìn trộm Lương Túc Đình.

Anh ấy đang chăm chú nhìn bản kế hoạch, thỉnh thoảng lại đưa ra ý kiến.

Tuy đã làm việc liên tục suốt mười tiếng, nhưng anh vẫn tràn đầy năng lượng.

Tay áo sơ mi được xắn đến khuỷu, lộ ra cánh tay săn chắc, làn da ngăm khỏe khoắn.

Lương Túc Đình từ trước đã là người một khi tập trung thì quên ăn quên ngủ.

Giờ đi làm cũng vậy.

Anh chăm chú nhìn màn hình PPT, còn tôi thì chăm chú nhìn anh.

Đội ngũ báo cáo kế hoạch đã thay tới năm lượt, chỉ có anh là vẫn ngồi ở đó từ đầu tới cuối.

Tôi đặt hộp sandwich do mình làm vào tay thư ký: “Nhờ cậu đưa giúp tôi nhé, tôi về trước.”

Cậu ta ngạc nhiên: “Giáo sư Giang không tự đưa cho sếp à?”

Tôi vẫy tay: “Không cần đâu.”

Rõ ràng Lương Túc Đình đang dốc toàn lực làm việc,

chỉ vì muốn dành ra một kỳ trăng mật thật dài với tôi.

Tôi tôn trọng nỗ lực của anh.

Mà tôi cũng có việc của mình.

Tôi mỉm cười: “Nói với anh ấy, gặp lại ở nhà nhé.”

10

“Anh Đình, anh đừng nói là vẫn còn thích chị em đấy nhé?”

“Tôi nói bao nhiêu lần rồi, tôi không phải là thích cô ấy!

 Là cô ấy hiện tại đang rất mê tôi, đã yêu tôi sâu đậm rồi.”

“Dù gì cũng là bạn học cấp 3 đến tận giờ, ngần ấy năm tình cảm, tôi cũng đâu còn cách nào.”

“Chị em làm gì thật lòng với anh.”

Người kia cười nhạt: “Chị ấy chỉ muốn thắng thôi.”

“Có lẽ là muốn dụ anh yêu chị ấy, rồi sau đó đá anh một cái.”

“Cậu nói bậy gì đó! Cô ấy yêu tôi thật lòng! Còn tự tay nấu cơm cho tôi! Còn nấu đúng khẩu vị của tôi nữa!”

“Ồ?”

“Vậy chị ấy còn nhớ chuyện đó không?”

“…Chắc chắn là nhớ chứ, là cô ấy đích thân đưa cho tôi…”

“Vậy sao anh phải chột dạ?”

“Cô ấy, cô ấy chỉ là bận quá nên chưa kịp nói thôi.”

“Xì, chị ấy là người thế nào anh còn không rõ à? Lạnh lùng vô tình, nhưng anh giàu nên chắc cũng chưa định rời bỏ ngay đâu.”

“Phải bòn rút đủ đã rồi mới tính chuyện ly hôn chứ gì.”

“Cô ấy sẽ không ly hôn với tôi!”

“Vậy anh đi mà hỏi cô ấy, tôi cá là anh không dám.”

Tôi mệt nhoài trở về nhà, vậy mà lại thấy Lương Túc Đình đang ngồi trong quán cà phê ngay dưới tầng.

Kỳ lạ thật, không về nhà mà ngồi đây làm gì.

Tôi đứng lại.

Anh có vẻ đang thất thần, thỉnh thoảng lại nhìn điện thoại.

Đột nhiên tôi nhớ tới một video đang hot gần đây: “Lén gọi cho người yêu rồi nhìn phản ứng của họ.”

Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi gọi cho Lương Túc Đình.

Chỉ kêu một tiếng là anh bắt máy ngay.

“Hừ, lại kiểm tra anh nữa hả? Em đừng quản anh nữa.”

“Anh sẽ không nói cho em biết anh đang ngồi ở quán cà phê thứ hai bên cạnh nhà mình đâu, không tin thì hỏi quản lý cũng được, anh ở bàn A08 đấy.”

Anh thao thao bất tuyệt không để tôi chen vào lời nào.

Tôi cầm điện thoại ra xa một chút, nhìn anh qua lớp kính.

Lương Túc Đình toàn thân thả lỏng, mắt cười cong cong, đứng dậy: “Anh bận lắm rồi, đừng giục nữa, cúp máy đây.”

Tôi có nói gì đâu chứ!

Ai giục chứ.

Anh vội vàng nói gì đó với người ngồi đối diện: “Anh phải đi đón vợ anh rồi, em tự về nhé.”

Tôi bỗng mở to mắt.

Người ngồi đối diện anh, tôi nhận ra.

Là người luôn đứng hạng ba thời cấp 3.

Là người mãi sống trong cái bóng của tôi trong gia tộc - Em họ tôi.

11

Nói về tôi và em họ thì đúng là một mối quan hệ “hận sâu như biển, tình mỏng như tơ”.

Hồi chưa đi học, chúng tôi thân như một.

Nhưng từ khi bắt đầu vào trường, bắt đầu có thi cử, em ấy liền cắt đứt tình cảm với tôi.

Vì dù cố thế nào cũng không vượt qua tôi.

Cũng không vượt qua được Lương Túc Đình.

Thế nên, trước đây em ấy căm ghét cả hai chúng tôi như nhau.

Căm đến mức khi tôi về nước có rủ em ấy ăn một bữa, em ấy còn chẳng thèm trả lời tử tế.

Thế mà giờ, hai người họ lại ngồi trò chuyện rôm rả trong quán cà phê, không hiểu sao tôi cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Tôi vừa ngồi giận trong phòng khách chưa lâu, Lương Túc Đình đã về tới.

Anh hấp tấp chạy vào thư phòng, lén lút lấy ra một cái hộp.

Anh đưa nhẫn cho tôi cũng chưa bao giờ thèm dùng hộp.

Cái gì trong đó mà anh quý trọng đến vậy?

Tò mò quá, tôi rướn người nhìn thử.

Là một cây bút máy cũ kỹ.

Tôi không biết phải nói gì, Lương Túc Đình cũng nhìn tôi không nói.

Chúng tôi nhìn nhau chằm chằm một lúc.

Cuối cùng tôi ngập ngừng mở lời: “Đây là bút gì thế?”

Nụ cười trên mặt anh biến mất, ánh mắt đầy tổn thương và sốc.

Tôi vội chữa cháy: “Là… bút quan trọng à?”

“…Em…” Anh run run môi.

“Em…”

Tôi tiện tay cầm bút viết thử vài đường: “Không ra mực nữa rồi, đổi cái mới đi.”

Anh nhảy dựng lên: “Nó không phải hỏng! Chỉ cần nghiêng 43.5 độ về bên trái là viết ngon lành luôn!”

Tôi vội đặt lại: “Rồi rồi rồi, được rồi.”

Thấy anh tức đến nỗi không nói nên lời, tôi quyết định chuồn lẹ.

Nhưng anh chộp lấy tay tôi: “Em thật sự không nhớ gì à?”

Tôi ngơ ngác: “Nhớ gì cơ?”

Linh cảm chẳng lành, không lẽ liên quan đến em họ tôi?

“Cây bút cũ nát thế này, ai mà thèm, chỉ có đồ ngốc mới coi như báu vật.”

Tôi nói cứng.

Lương Túc Đình tức đến biến sắc: “Không được nói như vậy!”

Tôi cười lạnh: “Sao? Người yêu đầu tặng à?”

Anh lập tức chết lặng.

Một lúc sau mới lắp bắp: “Sao… sao có thể, anh chưa từn…”

Tôi nổi giận: “Hay thật, còn dám nói dối tôi!”

Chẳng lẽ em họ tôi là mối tình đầu của anh ta?

Không lo học hành, mải yêu đương, thế bảo sao cả hai đều mãi chẳng hơn nổi tôi!

Mặt anh đỏ bừng: “Anh… anh không lừa em.”

Anh hít sâu, bình tĩnh lại: “Em nhìn lại cây bút kỹ đi, em thật sự không…”

Tôi lạnh lùng ngắt lời: “Không nhớ.”

Nhìn thêm một cái cũng thấy phí thời gian.

Anh không tin nổi, lùi lại hai bước: “Em đúng là người phụ nữ tàn nhẫn vô tình.”

Cái gì đang diễn ra vậy trời?

“Em đúng là đang đùa giỡn tình cảm của anh, Giang Lâm nói không sai, em…”

Tôi đang định cãi lại, thì điện thoại chợt đổ chuông.

Tôi vội vàng bắt máy.

Không có thời gian để đấu khẩu nữa.

May sao là tin tốt.

Tôi được cấp quyền sử dụng thiết bị dữ liệu cỡ lớn sớm hơn dự kiến.

“…Vâng, tôi sẽ lên đường ngay.”

“Ngày mai bắt đầu làm việc.”

Tôi cúp máy, quay sang trừng mắt nhìn Lương Túc Đình: “Đúng vậy, cô ta nói gì cũng đúng!”

Anh như bị giáng đòn nặng: “Em biết cô ta đã nói gì à?”

Em họ tôi từ trước tới giờ luôn đối đầu với tôi, tôi vốn chẳng bận tâm.

Nhưng anh rõ ràng biết chuyện đó, vậy mà còn đứng về phía cô ta - điều đó mới khiến tôi thấy khó chịu.

“Tôi không cần biết cô ta nói gì! Dù sao thì tôi sắp đi công tác rồi!”

(Hết Chương 4)


Bình luận

Loading...