Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Anh Ấy Ghét Tôi Nhất Đó

Chương 2



4

"Chị ơi, có một anh siêu đẹp trai tìm chị!"

Một em thực tập sinh trong phòng thí nghiệm chạy vào báo với vẻ hóng hớt.

"Chị gọi người mẫu nam đến hả?"

Đám nhỏ bây giờ đầu óc toàn nghĩ gì không đâu.

Tôi vừa buồn cười vừa bất lực.

"Đợi chút."

Tôi đang chăm chú theo dõi kết quả thí nghiệm.

"Để anh ta đứng ngoài chờ tôi một lát."

Tiếng sấm ngoài trời bất chợt vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ.

Trời đúng là đổi mặt còn nhanh hơn lật sách.

Tôi vội ra ngoài đón người.

Phòng thí nghiệm có yêu cầu bảo mật, tôi không ra mặt thì người ngoài không được phép vào.

Là Lương Túc Đình.

Hôm nay anh ấy mặc nguyên bộ vest may đo ba lớp, giày da bê Ý, nút tay áo đính kim cương Cartier, đồng hồ Vacheron Constantin.

Phô trương và xa xỉ.

Tôi không nhịn được bật hỏi: "Anh có sự kiện gì quan trọng à?"

Anh liếc tôi đầy oán trách: "Anh bình thường cũng ăn mặc vậy mà!"

Rồi, tôi thua.

Anh cầm lấy cây dù trong tay tôi, khẽ nghiêng về phía tôi che chắn: "Nghe nói gia đình em sắp bán doanh nghiệp à?"

Tôi gật đầu.

Dây chuyền máy móc trong nhà máy cần được thay mới hoàn toàn, đầu tư quá lớn.

Ba mẹ tôi cũng đang tính đến chuyện nghỉ hưu, bán nhà máy rồi đi du lịch vòng quanh thế giới.

Nhưng rõ ràng, Lương Túc Đình hình như đã hiểu nhầm gì đó.

Anh vênh mặt như con công: "Em mà cầu xin, biết đâu anh sẽ suy nghĩ đến chuyện mua lại nhà em… Hắt xì!"

Tôi chẳng nói nên lời, đành nghiêng dù che hẳn về phía anh: "Đừng để cảm, mau vào trong đi."

Tiếng giày da ướt nhẹp vang lên lộp bộp khắp hành lang khi anh bước vào phòng nghỉ của tôi.

Đế giày da cừu non xem như đi tong.

Tôi ném cho anh một chiếc khăn tắm lớn: "Vào tắm nước nóng đi, tôi tìm đồ cho anh thay."

Anh cúi đầu lí nhí "Ừm", ngoan ngoãn cởi bỏ áo vest ướt sũng.

Gã này… dáng người đúng là không tệ.

Cuối cùng, anh khoác lên người chiếc áo thun size sai mà tôi mua nhầm, cùng một chiếc quần short đi biển sặc sỡ, ôm lấy khăn tắm ngồi xụ mặt trên ghế.

Trông cứ như quay lại thời đại học vậy.

Tôi rót cho anh một ly trà nóng.

"Nghe nói bây giờ anh làm ăn lớn lắm rồi ha?" Tôi mở lời.

Anh lập tức hứng khởi: "Em quan tâm anh sao?"

Ánh mắt long lanh của anh khiến tôi phải lùi lại hai bước:

 “… Cũng tàm tạm."

Anh bỗng thay đổi hoàn toàn dáng vẻ uể oải ban nãy, giả vờ trầm ngâm vuốt cằm: "Theo như anh biết, doanh nghiệp nhà em vẫn chưa có ai ra giá mua đúng không?"

Vì sáng nay nhà tôi mới thông báo muốn bán mà.

Tôi vừa gật đầu, anh liền vội vàng nói: "Nếu em đồng ý lấy anh, anh có thể xem xét ra giá."

Tôi quay sang nhìn Lương Túc Đình, tay vẫn đang cầm ly trà.

Anh trai à!

Anh chắc chắn là hội viên kim cương của mấy app phim ngắn đúng không?

Hơn nữa…

"Anh mua nhà máy nhà tôi làm gì?" Tôi thật sự không hiểu nổi.

"Anh đâu có làm trong ngành này, chẳng liên quan gì tới lĩnh vực của anh.”

“Chưa kể thiết bị trong nhà máy cũng khá cũ rồi, thực chất đang bán nhà xưởng và đất công nghiệp."

Tôi vốn có lương tâm không muốn gài đồng môn, nên chân thành khuyên anh: "Thôi anh đừng mua."

Sắc mặt anh lập tức trắng bệch: "Chỉ vì không muốn lấy anh, mà em đến cả tiền cũng không cần luôn sao?"

Tôi im lặng.

"Vậy nếu em nhất định không lấy anh thì…"

Anh bỗng đứng phắt dậy, khí thế hừng hực: "Anh nhất định phải mua!"

"Anh mua thì mua."

Anh xẹp xuống ngay, cúi đầu vo khăn tắm, lầm bầm: "Anh sẽ mua mà."

Để làm dịu không khí, tôi đổi chủ đề: "Nhìn là biết anh có tập luyện.”

“Có phải thường xuyên đến phòng gym không?"

Anh lắp bắp: "À… ừm… em chẳng phải từng share bài viết nói thích con trai có cơ bắp sao?"

Tôi từng nói vậy à?

Lương Túc Đình bỗng ngại ngùng: "Vậy… khi nào tới nhà em đây?"

Tôi đơ ra: "Tới nhà tôi làm gì?"

"Anh đã mua doanh nghiệp nhà em rồi, thì cũng phải đến nhà thăm hỏi một chuyến chứ?"

Không phải là phải đến cơ quan đăng ký kinh doanh sao?

Bộ não Lương Túc Đình đúng là lạ thật.

5

Nhưng dưới sự nài nỉ của anh ấy, tôi vẫn đưa anh về quê.

Lương Túc Đình nhìn mảnh vườn rộng thênh thang, trầm mặc nói: “Bác trai bác gái sau khi phá sản chuyển về đây sống à?”

Tôi nhìn anh bằng ánh mắt rất khó diễn tả.

Họ chỉ muốn tận hưởng lại cuộc sống đồng quê một chút thôi, mà khu này là phong cách phục cổ thiết kế riêng, tốn bao nhiêu tiền mới làm ra đấy!

Vẻ mặt anh trầm ngâm, rồi lấy điện thoại ra gọi đi một cuộc.

Một lúc sau, một chiếc xe tải đến trước cổng nhà tôi, chở đầy đủ các loại đồ điện gia dụng mới tinh và cả một xe thực phẩm tươi sống.

Khiến ba mẹ tôi đứng hình luôn.

Chưa dừng lại ở đó, anh còn xung phong ra đồng làm việc với ba tôi.

Hoàn toàn phớt lờ ánh mắt muốn nói gì đó mà không dám nói của ba tôi.

Giờ làm nông toàn dùng máy rồi, mảnh đất kia nhà tôi chỉ trồng cho vui thôi, anh làm hết thì ba tôi biết làm gì nữa?

Nhìn anh đang hăng hái cày cuốc ngoài đồng, ba tôi im lặng một lúc: “Cậu này có vẻ rất quan tâm con đó, chỉ là đầu óc không được thông minh lắm.”

Mẹ tôi cố nhớ lại: “Mẹ nhớ hồi trước thành tích của Tiểu Lương cũng ngang ngửa con mà, nhà mình còn lập học bổng cho nó cơ mà?”

Nhưng nhìn dáng anh phăm phăm vung cuốc giữa ruộng, mẹ tôi vẫn nhẹ nhàng đánh giá: “Chăm chỉ, thể lực có vẻ tốt.”

Tổng giám đốc Lương từng tung hoành thương trường, lái Maybach, mặc Louis Vuitton, vậy mà về đến nhà tôi vẫn phải ra ruộng cuốc đất.

Tôi không nhận ra khóe môi mình khẽ cong khi nhìn anh, cũng lười giải thích là anh chỉ định mua nhà máy của nhà tôi mà thôi.

“Cũng ngốc thật.”

Lương Túc Đình thật sự bắt đầu làm thủ tục mua, còn thường xuyên báo cáo tiến độ với tôi.

“Tìm công ty môi giới làm cũng được mà?”

Tôi vừa nghe điện thoại vừa thắc mắc.

“Không.” Anh kiên quyết.

“Anh phải đàm phán trực tiếp với em, ai biết được em có định giở trò gì không.”

Muốn rủ tôi đi ăn thì nói đại đi, có gì đâu mà ngại.

Đóng vai tổng tài ngây thơ rồi bày trò "lửa gần rơm" làm gì không biết.

Tôi cười: “Vậy anh đến đón tôi đi.”

“À, cấm mặc đồ lòe loẹt.”

Anh bên kia không cam tâm phản bác: “Anh không phải mặc vì em, anh... anh vốn thích mặc vậy.”

“Sáu giờ anh tới nha?”

Tôi vừa cười vừa đồng ý.

Nhưng tôi bắt đầu nghi ngờ, Lương Túc Đình với Lâm Tu đúng là có duyên âm.

Lần nào cũng đụng mặt nhau.

Lâm Tu vẫn mặt dày bám riết: “Lăng Lăng, em nghĩ lại đi mà, một người lấy tài nguyên trong nước, một người giữ thẻ xanh ở nước ngoài, như vậy sau này có chuyện gì cũng không ảnh hưởng, chẳng phải rất lý tưởng sao?”

Tôi chán muốn chết, đúng lúc thấy Lương Túc Đình mặt lạnh lùng bước xuống xe.

Loại người như Lâm Tu, nếu biết tôi vẫn độc thân, nhất định không buông tha.

Còn có thể đắc ý nghĩ tôi vẫn chưa quên được anh ta.

Vậy thì cứ dứt khoát nhanh gọn.

“Anh khỏi phí công nữa, đi đâu mát mát mà đứng!”

Thấy anh ta còn định nói thêm, tôi kéo Lương Túc Đình lại: “Giới thiệu chút, đây là bạn trai tôi.”

Tôi túm lấy cà vạt của Lương Túc Đình, vừa kéo là anh đã ngoan ngoãn cúi đầu ghé sát vào tôi.

Tôi quay đầu hôn lên má anh một cái, rồi nhìn thẳng vào bạn trai cũ mà mỉa mai: “Anh ấy cao ráo, đẹp trai, tài sản lại khủng, điểm nào không vượt trội hơn anh? Anh thử đưa ra lý do chính đáng để tôi phải quay lại với anh xem?”

Tôi hoàn toàn không để ý rằng Lương Túc Đình đã hóa đá ngay tại chỗ.

Lâm Tu tức đến méo mồm: “Giang Lăng! Em là loại người như vậy sao?!”

Lương Túc Đình rất nhanh lấy lại tinh thần, giơ cánh tay từng tập 80kg (theo lời tự khoe) đẩy nhẹ một cái đã khiến Lâm Tu lảo đảo: “Cô ấy nói rõ ràng rồi còn gì, đừng có ở đây mặt dày nữa! Cô ấy vốn chẳng thích anh.”

Anh nhập vai bạn trai nhanh ghê ha.

Rồi nở nụ cười gian tà: “Nếu anh không muốn bị tố làm giả hồ sơ xin định cư nước ngoài, thì tốt nhất là biến đi, đừng xuất hiện trước mặt bạn gái tôi nữa.”

Đánh đúng điểm yếu, Lâm Tu lập tức xụ mặt, cụp đuôi bỏ đi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tên đó không nguy hiểm, nhưng đúng là cực kỳ phiền phức.

“Cảm ơn anh, Lương Túc Đình.”

“Còn chuyện lúc nãy tôi nói... anh đừng để bụng…”

Anh không quay đầu lại.

Tôi nghe thấy anh lẩm bẩm tự nói với mình: “Quả nhiên, sau khi tôi giúp đỡ doanh nghiệp nhà cô ấy, cô ấy bắt đầu biết ơn tôi, thậm chí có ý muốn lấy thân báo đáp.”

“Không được, cô ấy chắc chắn có chiêu sau, đúng là một người phụ nữ thâm sâu khó lường! Dùng kế hoãn binh, lại còn chơi bài tâm lý ngược!”

“Cô ấy chắc chắn cũng từng dùng chiêu này với người khác rồi! Bình tĩnh! Tuyệt đối không thể để mỹ nhân kế của cô ấy thành công!”

“Từng này năm, tôi chưa từng thấy chuyện gì mà chưa trải qua.”

“Một cái hôn thôi mà cũng đòi dụ dỗ tôi? Mơ đẹp thật đấy.”

“Lần này tôi phải nhân cơ hội lật ngược ván cờ, ép buộc cô ấy, sỉ nhục cô ấy, dạy dỗ cô ấy!”

Anh bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định: “Chúng ta kết hôn ngay lập tức!”

(Hết Chương 2)


Bình luận

Loading...