120 Phút Đếm Ngược
Chương 1
Việc livestream quá trình thi hành án tử hình, là một kiểu "chăm sóc cuối đời" mà tòa án đặc biệt cho phép tôi.
Sau đó, tôi đã tận dụng nó để chơi một trò chơi hỏi đáp với hàng triệu khán giả sau màn hình.
Tôi dùng giọng điệu của kẻ s//á/t n/h/â//n để kể chuyện, còn họ dùng tiền donate để mua đáp án.
Chúng tôi cùng nhau đẩy buổi phát sóng này lên Top 1 hot search.
Tất cả mọi người đều nghĩ rằng, đây sẽ là bữa tiệc thác loạn cuối cùng của một ác quỷ trước khi chec.
Chỉ có riêng tôi biết, khoảnh khắc công tố viên Trương Duy bị buộc phải xuất hiện trong phiên livestream đó —
Vị trí của kẻ săn mồi và con mồi, đã hoàn toàn bị đảo ngược.
1.
Hai giờ trước khi án tử hình được thi hành, tôi đã bật livestream.
Người quản giáo đang điều chỉnh thiết bị khẽ nói:
"Lâm Triết, cậu nghĩ kỹ chưa. Cậu livestream thế này, hàng triệu người sẽ tràn vào chửi rủa cậu."
Tôi nhìn thẳng vào ống kính, chỉnh lại vị trí của chiếc mic siêu nhỏ trên cổ áo — vì bị cùm tay cùm chân nên hành động khá vụng về, nhưng không ai chú ý đến việc vỏ ngoài của chiếc mic có một vết xước nhỏ không phản quang.
"Bị chửi rủa…"
Tôi lặp lại, giọng điệu bình tĩnh:
"Dù sao cũng tốt hơn là chec trong im lặng."
Quản giáo ngập ngừng. Dĩ nhiên ông ấy không biết, vết xước đó là dấu vết tôi đã dùng móng tay mài từng chút một suốt 7 tháng qua.
Bên trong nó không phải là linh kiện mic, mà là điểm tiếp xúc của con chip thứ hai.
Buổi livestream bắt đầu.
Trong camera, tôi mặc bộ đồ t//ù nhân màu cam, đầu trọc, tay chân mang xiềng xích, phía sau là bức tường nhà tù trắng toát.
Số người xem lập tức vượt ngưỡng 100.000 người chỉ trong vòng 30 giây.
Bình luận điên cuồng cuộn lên.
[Thật sự là tên s//á/t nhân hàng loạt đó à?]
[Thế mà cũng cho livestream sao? Cái thế giới này điên rồi!]
[Đi chec đi đồ rác rưởi!]
[Khoan đã... hắn đang cười? Hắn lấy quyền gì mà cười?]
Tôi điều chỉnh lại camera đang cố định trên bàn, hướng về phía mic và nói câu đầu tiên:
"Còn 119 phút nữa. Người đứng đầu bảng donate có thể hỏi tôi một câu, bất cứ câu hỏi nào."
2.
Số tiền donate bắt đầu nhảy số.
Ban đầu là vài đồng tiền lẻ, rồi nhanh chóng tăng lên vài trăm, vài nghìn tệ.
Một phút sau, một tài khoản tên là "Cây Búa Công Lý" đã donate 100.000 tệ.
Bình luận lập tức bùng nổ.
[Đại gia!]
[Hỏi hắn giec người như thế nào đi!]
[Hỏi hắn giấu x/á//c nạn nhân ở đâu rồi!]
"Cây Búa Công Lý" đã dùng đặc quyền của mình.
Câu hỏi của anh ta xuất hiện ngay giữa màn hình:
[Anh đã giec bao nhiêu người?]
Tôi nghiêng người về phía trước, để khuôn mặt mình lấp đầy khung hình.
"Bảy người."
Giọng tôi rất khẽ, nhưng vang lên rõ ràng trong phòng giam yên tĩnh.
"Người nhỏ nhất mới 14 tuổi, người lớn nhất 62 tuổi. Tôi đã dùng dây thừng, dùng dao, dùng gối để làm họ ngạt thở. Trong số đó, có 3 người đã bị tôi hành hạ trong hơn 24 giờ."
Bình luận có một khoảnh khắc ngưng trệ.
Sau đó là cơn bão gào thét còn dữ dội hơn.
[Đồ súc vật!]
[Chỉ bắn chec là quá rẻ mạt cho hắn!]
[Phải lăng trì!]
Số tiền donate tăng vọt và đã vượt qua mốc 500.000 tệ.
Người đứng đầu mới đã xuất hiện, ID là "Người Tìm Kiếm Em Gái".
Anh ta trực tiếp donate hai mươi vạn.
Câu hỏi của anh ta là:
[Tại sao mày chỉ chuyên chọn những người yếu thế để ra tay?]
Tôi dựa người vào lưng ghế, xiềng xích kêu vang leng keng.
"Vì bọn họ không có khả năng chống cự."
Tôi nói:
"Vì xã hội sẽ không quá quan tâm đến sự biến mất của họ. Vì... giec họ sẽ rất đơn giản."
3.
Quản giáo xuất hiện ở rìa ống kính.
Ông hạ giọng: "Lâm Triết, cậu chắc chắn muốn tiếp tục chứ?"
Tôi gật đầu.
"Đây là 'Lời Tuyên Bố Cuối Cùng' được tòa án đặc biệt phê duyệt, đúng không? Tất cả tiền donate sẽ được quyên góp cho gia đình các nạn nhân."
Tôi dừng lại một chút.
"Điều đó có nghĩa là, tôi có quyền dùng bất kỳ hình thức nào để nói ra những gì tôi muốn nói trong 2 giờ cuối cùng này."
Quản giáo muốn nói gì đó nhưng rồi lại im lặng, lùi về phía bóng tối.
Tôi lại nhìn vào ống kính.
"Còn 117 phút. Câu hỏi tiếp theo."
Lần này, cuộc cạnh tranh trên bảng donate rất khốc liệt.
Vài ID luân phiên đứng đầu, số tiền nhảy vọt từ ba mươi vạn lên tám mươi vạn chỉ trong vài phút.
Cuối cùng, một ID mới "Thợ Săn Sự Thật" đã ném vào 1 triệu tệ, xuất sắc giành lấy vị trí Top 1.
Câu hỏi của anh ta rất dài:
[Cảnh sát đã công bố anh có bằng chứng ngoại phạm rõ ràng trong vụ án thứ 3: Anh đi công tác ở tỉnh khác, có hồ sơ khách sạn và lời khai của đồng nghiệp. Điểm này đã được luật sư của anh nhấn mạnh nhiều lần tại phiên tòa, nhưng bồi thẩm đoàn vẫn tuyên anh có tội. Xin hãy giải thích tại sao.]
Tôi mỉm cười.
Đây là lần đầu tiên tôi thực sự cười thành tiếng kể từ khi bắt đầu livestream.
"Cuối cùng cũng có người hỏi câu này."
Tôi chỉnh lại tư thế ngồi.
"Bằng chứng ngoại phạm đó rất hoàn hảo. Camera khách sạn, hồ sơ lễ tân, lời khai đồng nghiệp, tất cả chuỗi bằng chứng đều cho thấy, khi Vương Kiến Quốc bị siết cổ đến chec ở phía Tây thành phố, thì tôi đang ở trong một phòng khách sạn cách đó 200 cây số."
"Nhưng cảnh sát đã tìm thấy một sợi tóc."
"Ở trong kẽ móng tay của Vương Kiến Quốc. Sợi tóc được tìm thấy có DNA khớp với tôi."
Bình luận lại bắt đầu cuộn trôi.
[Đúng là bằng chứng không thể chối cãi!]
[Thế này thì còn bào chữa gì nữa?]
[Khoan đã... nếu lúc đó tên khốn này đang ở cách đó 200 cây số, vậy sợi tóc đã lọt vào móng tay nạn nhân bằng cách nào?]
Tôi không trả lời câu hỏi trong đám bình luận đó, mà tiếp tục nói:
"Luật sư của tôi đã cố gắng chứng minh bằng chứng bị nhiễm bẩn, hoặc phòng thí nghiệm xảy ra sơ suất. Nhưng bên công tố đã mời ba chuyên gia, và tất cả đều xác nhận kết quả so sánh DNA là chính xác."
"Điều chí mạng hơn, trong các vụ án tiếp theo, DNA của tôi đã liên tục xuất hiện…"
"Trên quần áo của nạn nhân thứ 4."
"Trên tay nắm cửa nhà của nạn nhân thứ 5."
"Trên người nạn nhân thứ 6..."
Tôi dừng lại một chút.
"Tóm lại, nó ở khắp mọi nơi. Giống như một kiểu chữ ký mà tôi cố tình để lại."
4.
ID "Thợ Săn Sự Thật" tiếp tục truy vấn trong phần bình luận:
[Vậy ý anh là, anh bị gài bẫy? Có người cố tình phân bố DNA của anh?]
Tôi nhìn vào dòng bình luận đó, nhìn rất lâu.
Lâu đến mức bình luận bắt đầu tràn ngập những câu hỏi như "Sao vậy", "Mau nói đi".
Rồi tôi khẽ nói:
"Câu hỏi này có đáng giá một 1 triệu tệ không?”
"Anh nên hỏi trực tiếp hơn một chút."
Số tiền donate dừng lại ở mốc 1,2 triệu tệ.
"Thợ Săn Sự Thật" lựa chọn không truy vấn tiếp.
Nhưng trong phần bình luận đã bắt đầu xuất hiện sự chia rẽ.
[Nếu đúng là bị gài bẫy, thì thật kinh khủng…]
[Đừng để cho hắn dắt mũi! Đây chỉ là màn kịch cuối đời của một tên s//á/t nhân thôi!]
[Nhưng bằng chứng ngoại phạm đó quả thật khó giải thích.]
Tôi liếc nhìn đồng hồ ở góc trên bên phải màn hình.
"Còn 115 phút nữa."
Tôi nói.
"Câu hỏi tiếp theo."
Lần này ID đứng đầu là "Một Thành Viên Của Bồi Thẩm Đoàn".
Anh ta donate 300.000 tệ.
Câu hỏi rất đơn giản:
[Trong phiên tòa, tôi đã bỏ phiếu có tội. Giờ tôi muốn biết, nếu anh thực sự vô tội, tại sao trong lời tuyên bố cuối cùng anh lại không nói gì?]
Tôi nhìn vào ID đó, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn.
Một nhịp, hai nhịp.
Theo đó là tiếng kim loại va chạm đều đặn của xiềng xích.
"Vì luật sư của tôi đã bảo, giữ im lặng là lựa chọn tốt nhất."
Tôi nói.
"Ông ấy nói, bất kỳ lời bào chữa nào cũng sẽ trở nên nhợt nhạt và lố bịch trước những bằng chứng sắt thép. Ông ấy nói, bồi thẩm đoàn đã quyết định, thẩm phán cũng nghiêng về phán quyết có tội. Ông ấy nói..."
Tôi ngừng lại.
"Ông ấy nói: Lâm Triết, hãy chấp nhận số phận đi.”
Bình luận lại bắt đầu cuộn trôi.
[Luật sư có vấn đề!]
[Càng nghĩ càng thấy rợn người.]
[Liệu có sự cấu kết giữa luật sư và bên công tố không?]
Tôi lắc đầu.
"Không, luật sư của tôi rất tận tâm. Ông ấy đã làm mọi thứ cần làm—chất vấn tính hợp pháp của bằng chứng, yêu cầu nhân chứng chuyên môn, nhấn mạnh sự nghi ngờ hợp lý."
"Nhưng ông ấy đã bỏ sót một chuyện."
Bình luận đang thúc giục, nhưng tôi không hề vội.
Tôi nhìn về phía quản giáo đang đứng ở góc tối ngoài ống kính.
"Cho tôi xin một cốc nước được không?"
(Hết Chương 1)